Thứ Năm, 25 tháng 5, 2017

Bấu víu vào cụ Phan để làm chính biến – Một thứ phong trào ký sinh

Bấu víu vào cụ Phan để làm chính biến – Một thứ phong trào ký sinh 
 
Phan Chu Trinh là một chí sĩ yêu nước của Việt Nam vào hồi đầu thế kỷ 20, thế nhưng sang đầu thế kỷ 21, cái tên của ông được nhắc đi nhắc lại như một tấm bình phong cho phong trào dân chủ ở Việt Nam với khẩu hiệu khá quen thuộc “nhân quyền”, “dân quyền”, “khai dân trí”… Để dựng lên một thần tượng thu hút quần chúng, việc chọn cụ Phan đáng kính cho thấy rõ mưu đồ tạo vỏ bọc mà chính quyền và người dân khó có thể lên án, nhằm thúc đẩy một mô hình dân chủ cải lương hay còn gọi thẳng ra là ngụy dân chủ. Cách thức này không khác mấy phong trào chống dự án Bauxite của nhóm ông Huệ Chi cũng núp dưới ủng hộ ý kiến của tướng Võ Nguyên Giáp để thúc đẩy hình thành phong trào đối lập vậy. Đi đầu trong phong trào ngụy dân chủ này là các trí thức thuộc Viện IDS cũ.
Qũy Phan Chu Trinh là bước đi đầu tiên của chiến lược này. Qũy được bảo trợ bởi nguyên Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình, là người cháu cụ Phan. Qũy này hỗ trợ học thuật chỉ là vỏ bọc, trên thực tế chủ yếu làm 2 mục đích. Mục đích thứ nhất là tạo biểu tượng Phan Chu Trinh gắn liền với công cuộc “khai dân trí” (thực chất thúc đẩy đi theo mô hình dân chủ phương Tây). Mục đích thứ hai là hợp lý hóa ngân sách để nuôi một đội ngũ trí thức chống đối chính quyền. Nếu nhìn lại danh sách các trí thức được giải của Qũy Phan Chu Trinh, ta sẽ thấy rằng họ đều công khai hoặc ngầm ẩn tỏ thái độ bất bình với chính quyền. Qũy Phan Chu Trinh còn hỗ trợ các nhóm “chém gió” trẻ tuổi tổ chức các sự kiện tại VUSTA 53 Nguyễn Du do ông Chu Hảo dìu dắt để truyền bá tư tưởng chống đối, mạo nhận là tinh thần Phan Chu Trinh.
Khi đã tập hợp được một lượng trí thức chống đối đông đảo, không thật sự giỏi chuyên môn nhưng rất giỏi chém gió, một loạt những hoạt động ồn ào khác được dấy lên. Nào là sự ra đời của Diễn đàn Xã hội Dân sự, nào là Ban vận động Văn đoàn độc lập, hết góp ý Hiến pháp không dựa trên cơ sở lý luận khoa học, lại vận động bầu cử phi pháp, rồi lại đến xuất bản sách ngoài luồng… Những trí thức này không bỏ qua bất cứ một cơ hội nào để kêu gọi một đám đông gắn mác “nhân sỹ trí thức” (không ít chẳng có tí chữ nghĩa nào cũng như chưa bao giờ hành nghề liên quan đến trí thức) để gây sức ép với chính quyền, ép chính quyền phải thực hiện các yêu sách của họ, ép chính quyền cho họ ngang nhiên nhận tiền của các thế lực chính trị nước ngoài. Họ tự thành lập một “thinktank”, nhưng “thinktank” này không đặt quyền lợi quốc gia làm trọng mà chủ yếu dùng để chống đối chính quyền, và quan trọng hơn, dễ dàng thu hút các nguồn đầu tư của nước ngoài cho họ nhiều hơn.
Một trường đại học tư nhân có tên là Phan Chu Trinh đã được dựng lên ở Quảng Nam, ngay giữa trung tâm Hội An – một vị trí đắc địa. Thế nhưng sau nhiều năm, trường này vẫn lẹt đẹt không thể phát triển, không tuyển được học viên, dù đã cố đánh bóng bằng một chương trình tự nhận là “giáo dục khai phóng” dẫn đến phải đóng cửa. Thay vào đó, một cái tên mới được dựng lên, nghe rất oách “Viện Phan Chu Trinh”.
Viện Phan Chu Trinh một lần nữa được bảo trợ bởi bà Nguyễn Thị Bình, nên đã được không ít báo chí chính thống ca ngợi, và ngay lập tức đã nhận được dự án với nguồn tiền không nhỏ. Thế nhưng, thực chất, Việt Phan Chu Trinh chỉ là một sự hợp lý hóa những hoạt động của Diễn đàn Xã hội dân sự, Ban vận động Văn đoàn độc lập…, và sâu xa hơn là một sự lột xác của Viện IDS với cái tên dễ nhớ, dễ gọi, dễ gây thiện cảm hơn. Đằng sau tất cả những điều ấy là một mưu đồ làm chính biến của những trí thức nửa vời mà Quang A, Nguyên Ngọc là tiên phong, còn Chu Hảo ở trong màn trướng chỉ huy.
Mượn danh người đã khuất để làm chính trị, núp bóng những lãnh đạo Đảng là con cháu cụ Phan đã nghỉ hưu, đây quả thực là một thứ chính trị ký sinh. Tức là sao? Tức là tự bản thân nó không sống được, phải tạo vỏ bọc, không danh chính ngôn thuận, không dám thể hiện đúng “bản chất” của mình. Bản chất của những người núp bóng cụ Phan không hề thực tâm khai dân trí, không mang lại nhân quyền, dân quyền, họ chỉ muốn biến người dân thành công cụ cho mưu đồ đen tối.
GĐTQT

Viện Phan Chu Trinh – rượu cũ bình mới?

Viện Phan Chu Trinh được thành lập và được quảng bá rầm rộ. Các thành viên chủ  chốt của Viện tận dụng mọi mối quan hệ chính thống và phi chính thống của mình để quảng bá cho Viện. Ông GS Chu Hảo vốn dĩ rất ít khi làm diễn giả chính trong các talk show (hầu như chỉ làm MC), giờ cũng phải “đăng đàn thuyết pháp”. Điều này cho thấy, Viện Phan Chu Trinh đang rất nỗ lực để tạo được chỗ đứng trong cộng đồng dân chủ. Thế nhưng, nếu xem xét đường đi nước bước của nhóm người Nguyễn Thị Bình – Chu Hảo – Nguyên Ngọc và các nhân sĩ trí thức liên quan thì thấy rằng mọi sự không đơn giản và đầy lý tưởng như cái tên gọi và tuyên ngôn khai dân trí của Viện.

vien-phan-chau-trinh Tin hay không tin tranh cãi quạn viện Phan Chu Trinh, Hoangthinhatle
Nếu các bạn chú ý, sẽ thấy rằng Viện Phan Chu Trinh được dựng dậy từ cái xác chết của trường Đại học Phan Chu Trinh. Trường Đại học Phan Chu Trinh do Nguyên Ngọc làm hiệu trưởng, Chu Hảo làm hiệu phó đã thất bại thảm hại vì lượng sinh viên quá ít, chương trình học không thực tế và gặp nhiều vấn đề về tài chính dù đã bỏ không ít công sức đi ngửa tay xin tiền các bên. Trường Đại học Phan Chu Trinh đã đóng cửa, thay vào đó hóa thân thành Viện Phan Chu Trinh để tiết kiệm tài chính và các nguồn lực nhân sự, lại vẫn được tiếng tốt là tổ chức học thuật. Quảng bá Viện Phan Chu Trinh chẳng qua chỉ để xóa đi cái sự kiện đau lòng đối với Nguyên Ngọc và Chu Hảo, đó là ngôi trường đã bị đóng cửa.  Thế là, thay vì thông cáo về sự đóng cửa của trường, họ lại đẩy mạnh truyền thông về sự ra đời của Viện.

Thế nhưng, không chỉ dừng ở đó, Viện Phan Chu Trinh đang cố gắng tích hợp hoạt động của Qũy Phan Chu Trinh và Viện IDS. Qũy Phan Chu Trinh là một quỹ trao giải cho các sách hay được xuất bản hàng năm liên quan đến chủ đề nghiên cứu học thuật. Thế nhưng, quỹ này đa phần không trao hay khuyến khích các nghiên cứu học thuật có tính khoa học mà chỉ trao cho các nghiên cứu học thuật mang tính chính trị (có thể là bản thân công trình hoặc tác giả). Thông qua việc trao giải thưởng này, quỹ đã tác động đến giới học thuật, lái hướng nghiên cứu sang phục vụ các mục đích chính trị mà nhóm nhân sĩ trí thức này đề ra. Trước đó, viện IDS do bà Nguyễn Thị Bình hỗ trợ thành lập mà đại diện là TS Nguyễn Quang A cũng đã thất bại. Viện IDS được thành lập để tập hợp các trí thức bất đồng với chính quyền, viết bài trên báo chí và Internet để tạo dư luận nhằm thúc ép chính quyền theo những yêu sách họ đưa ra. Mang tiếng là một Viện nghiên cứu khoa học tự do nhưng Viện này chưa cung cấp được cho bạn đọc bất cứ một nghiên cứu hay một bài viết mang tính khoa học nào. (Yêu cầu của một bài viết khoa học là phải có chứng cứ chính xác và lập luận vững chắc dựa trên chứng cứ).

Viện IDS bị giải thể do cách thức hoạt động vi phạm pháp luật Việt Nam về mặt pháp lý tổ chức. Không đồng tình với việc giải thể này, các nhân sĩ trí thức viện đã năm lần bảy lượt lên tiếng. Sau đó, nhóm nhân sĩ trí thức này đã cùng nhau cổ vũ Bauxite Việt Nam, thành lập Qũy Phan Chu Trinh để kêu gọi tiền tài trợ, kêu gọi người dân xuống đường biểu tình chống Trung Quốc nhưng thực ra là để gây hỗn loạn, thành lập Diễn đàn Xã hội dân sự, thành lập Văn đoàn độc lập… và đến giờ là thành lập Viện Phan Chu Trinh. Vẫn là những con người ấy, tư tưởng ấy, cách thức hoạt động ấy mà sân nào cũng đá một tí, cứ mỗi lần thất bại lại “ve sầu thoát xác”, đội lên cái lốt mới với cái tên gọi mỹ miều hơn. Cách hoạt động này, ta có thể gói gọn trong mấy chữ của cổ nhân xưa: “Bình mới rượu cũ”.

Chính bởi cứ rót rượu từ hết bình này đến bình kia, nên xem ra rượu của các nhân sĩ trí thức này có lẽ đã có phần… nhạt. Dân tình không còn “mắt chữ a mồm chữ o” tán thưởng sự ra đời của Viện như những lần trước nữa. Thậm chí có phần thờ ơ. Không những giới trí thức ít quan tâm mà giới đấu tranh dân chủ còn có vẻ khinh rẻ. Có lẽ, Viện Phan Chu Trinh cũng sớm ngày đóng cửa mà thôi.
GĐTQT

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

Tin hay không tin- Tranh cãi xoay quanh viện Phan Chu Trinh

Tin hay không tin- Tranh cãi xoay quanh viện Phan Chu Trinh

Viện Phan Chu Trinh vừa được thành lập ngày 7/2/2017 thì ngay lập tức Phạm Chí Dũng – quản trị của Hội nhà báo độc lập đã lên tiếng phê phán và được VOA đăng tải công khai ngày 22/2 với tiêu đề ‘Viện Phan Chu Trinh’ có hướng đến tinh thần Phan Chu Trinh.  Ngay lập tức, Bùi Minh Quốc – một “nhân sĩ trí thức” có nhiều bài đăng tải trên các trang như Bauxite Việt Nam, Văn Việt… đã vội lên tiếng bênh vực “Viện Phan Châu Trinh, Nguyên Ngọc, tôi tin“. Thông qua cuộc tranh cãi này, ta có thể thấy không chỉ có phe dân chủ vô học đang đánh nhau mà cả dân chủ có học cũng đang thanh trừng nhau.

Phạm Chí Dũng đã không tiếc lời buộc tội Việt Phan Chu Trinh là tay sai của chính quyền bằng các lập luận như sau:

“Cũng có một số dư luận cho rằng thành phần lãnh đạo của Viện Phan Chu Trinh gồm khá nhiều cựu quan chức. Có thể, việc các cựu quan chức tham gia vào tổ chức dân sự là quyền của họ và nên xem là điều tự nhiên. Nhưng cung cách tham gia này lại có nét nào đó khá tương đồng với cơ chế “hết quan lập hội” của nhiều quan chức nhà nước mà từ lâu chính báo chí nhà nước đã phải mỉa mai, và gần đây chính giới quan chức cao cấp đương chức đã phải tìm cách hạn chế ngân sách cấp cho những “hội đoàn quan chức về hưu” như thế.

Trong khi một số gương mặt của ban lãnh đạo Viện Phan Chu Trinh có thể tiêu biểu cho khuynh hướng “phản biện trung thành”, thì lại không có được khuôn mặt phản biện độc lập nào. Ngay cả một ít nhân vật mang tính phản biện trong tổ chức Ban vận động Văn đoàn độc lập Việt Nam cũng không thấy có mặt trong ban lãnh đạo và thành phần điều hành của Viện Phan Chu Trinh.”

Hay:
“Một câu hỏi đặt ra là tại sao Viện Phan Chu Trinh mới ra đời nhưng đã có ngay 4 công trình nghiên cứu mà có thể nhận ngân sách nhà nước, trong khi nhiều hội đoàn nhà nước đang bị cắt giảm đến 50% hoặc hơn từ ngân sách hàng năm?
Với việc nhận ngân sách nhà nước để nghiên cứu, một câu hỏi khác được đặt ra là về bản chất, Viện Phan Chu Trinh là một tổ chức xã hội dân sự độc lập hay là một hội đoàn mới của chính quyền và trực thuộc… tỉnh ủy Quảng Nam?”

Và đi đến kết luận rằng:
“Lại một câu hỏi không thể không phòng hờ: Liệu có một chủ trương của chính quyền để Viện Phan Chu Trinh trở thành nơi thu hút những người nhà dân chủ nửa vời và vẫn nằm nguyên trong quỹ đạo “đổi mới không đổi màu” của đảng?”

Cách lập luận của Phạm Chí Dũng để công kích Viện Phan Chu Trinh và các nhân sĩ trí thức này khá giống với cách Osin Huy Đức bị hạ bệ bởi đám đông đấu tranh vì lập luận rằng Osin Huy Đức là gián điệp cài hàng của Trung Quốc. Phạm Chí Dũng là quản trị của Hội nhà báo Độc lập, một tổ chức cũng tập hợp khá nhiều các cây viết chống chính quyền, nhận tiền trực tiếp của Công giáo và Việt Tân trong nhiều phi vụ. Dù được đầu tư rất nhiều nhưng Hội nhà báo độc lập vẫn không thể nào chiếm được vị thế của Ban vận động Văn đoàn độc lập. Và sự việc Viện Phan Chu Trinh được thành lập đã trở thành cái cớ để Phạm Chí Dũng thanh trừng đối thủ lúc nào cũng diễu võ dương oai này.
Đáp lại Phạm Chí Dũng, Bùi Minh Quốc – một nhà văn tiêu biểu cho kiểu của các nhân sĩ trí thức của Viện Phan Chu Trinh cũng hô hào ầm ĩ. Trong quá trình hô hào này, Bùi Minh Quốc cũng bốc phét không ít về thực trạng của các nhân sĩ trí thức thuộc Viện Phan Chu Trinh.

Ông Bùi Minh Quốc viết như sau về chức năng của Viện Phan Chu Trinh:
“Mọi người đều biết, trong chế độ chuyên chính vô sản độc tài toàn trị không có khoa học xã  hội đích thực, chỉ có cái gọi là khoa học xã hội phục vụ chính trị. Sự thật thê thảm này đã được thẳng thắn phơi bày từ chính ủy viên trung ương Đảng (CSVN) chủ nhiệm ủy ban Khoa học xã hội lúc đương nhiệm Nguyễn Khánh Toàn (tên ông hiện được đặt cho một đường phố lớn ở Hà Nội); ông nói, đại ý  : Khoa học xã hội của chúng ta bấy lâu chỉ làm nhiệm vụ chứng minh cho đường lối và chính sách đã có là đúng chứ không làm được công việc mà đáng lẽ nó phải làm là xác lập căn cứ khoa học cho việc hoạch định đường lối và chính sách.

Vì vậy, những ai muốn làm khoa học xã hội đích thực  tất phải đương đầu với những trở lực ghê ghớm, thậm chí phải đối mặt với hiểm nguy.

Nhưng tôi tin, dù trở lực to lớn nhường nào, gian nan nguy hiểm nhường nào, Nguyên Ngọc với sự dũng cảm và khôn khéo mà tôi biết, cùng với các đồng sự của anh sẽ từng bước vững vàng thực hiện ngoạn mục nhiệm vụ ấy.”

Ông Bùi Minh Quốc cho rằng Viện Phan Chu Trinh là tổ chức làm khoa học xã hội đích thực, không có động cơ chính trị. Điều này mâu thuẫn với triết lý Phan Chu Trinh mà ông Nguyên Ngọc đã khẳng định:

“Viện Phan Châu Trinh ra đời, đúng như tên gọi của nó, nhằm góp phần phát huy di sản tinh thần to lớn của nhà khai sáng Phan Châu Trinh trong phát triển của đất nước ngày nay. Hơn một trăm năm trước, trong tình thế cực kỳ hiểm nghèo và trăn trở tìm đường cứu nước, Phan Châu Trinh là người đầu tiên đã nhận ra rằng mối họa lớn nhất của dân tộc lúc bấy giờ không chỉ là mất độc lập, mà còn nguy cấp hơn nhiều, là lạc hậu nặng nề về văn hóa và văn minh so với đối thủ mới của mình và với thế giới, bởi chính lạc hậu là nguyên nhân khiến nước ta mất độc lập, dân ta lâm vào vòng nô lệ thảm khốc.Từ đó, ông thống thiết nói : “Đồng bào ta, người nước ta, ai mà ham mến tự do, tôi có một vật rất quý báu tặng cho đồng bào, đó là ‘CHI BẰNG HỌC!’”. Ông chủ trương một cuộc khai dân trí rộng lớn và căn bản trong điều kiện toàn cầu hóa mà ông cũng là người đầu tiên nhận ra. Nhà nghiên cứu Lê Thị Hiền Minh chỉ ra rằng đó chính là chương trình nhằm “trang bị cho những người yếu thế [tức cho nhân dân ta] các phương tiện để bước vào một cuộc tiến hóa ở cấp độ toàn cầu, đưa dân tộc ViệtNam lên con đường hiện đại hóa”. Có như vậy thì độc lập được giành lại, dù bằng cách nào, mới thật sự có ý nghĩa và mới có thể bền vững. Chúng tôi nghĩ cần hiểu, dù chỉ vắn tắt nhất, về điều được gọi là “Triết học Phan Châu Trinh” như vậy, để thấy rằng ngày nay ta đã có được độc lập sau mấy cuộc chiến tranh khốc liệt và anh hùng, song nhận thức sáng rõ và mạnh mẽ của vị tiền bối anh minh của chúng ta vẫn còn nguyên giá trị, những nan đề sinh tử ông từng sáng suốt phát hiện và báo động cho dân tộc vẫn còn nguyên tính thời sự, thậm chí theo cách nào đó càng nóng bỏng cấp thiết hơn. Chúng tôi muốn được thưa rằng Viện Phan Châu Trinh được thành lập hôm nay chính là trên và vì ý hướng đó.”

Tư tưởng Phan Chu Trinh không nhắc đến chuyện nghiên cứu khoa học, và ngay cả bài phát biểu của Nguyên Ngọc cũng không nhắc đến “khoa học”. Mục đích của viện Phan Chu Trinh là để “khai dân trí rộng lớn”, nếu đúng như Nguyên Ngọc nói là phát huy tinh thần của Phan Chu Trinh. Những tư tưởng Phan Chu Trinh kêu gọi là dân chủ và nhân quyền. Như vậy, có thể hiểu trắng ra là Viện Phan Chu Trinh được thành lập để phổ biến và tuyên truyền tư tưởng dân chủ và nhân quyền. Thế nhưng, dân chủ là như thế nào, nhân quyền là như thế nào thì đến nay các học giả trên thế giới vẫn còn tranh cãi rất nhiều. Tuyên truyền và phổ biến kiểu “khai dân trí rộng lớn” là một việc làm đi ngược lại với khoa học – vốn là một công việc đòi hỏi các chứng cớ, khảo sát, phương pháp luận…v…v… Nếu kết hợp giữa khoa học và tuyên truyền khai dân trí thì Viện Phan Chu Trinh trở thành một tổ chức hoàn toàn là phản khoa học và đi theo lối chính trị hóa nghiên cứu. Thế nên, lập luận của ông Bùi Minh Quốc về sứ mệnh làm khoa học chân chính của Viện Phan Chu Trinh là hoàn toàn không có cơ sở. Và điều đó khiến cho toàn bộ những chém gió của Bùi Minh Quốc về nghiên cứu khoa học xã hội trong bài của ông ta thành một loạt những lập luận đao to búa lớn mà sáo rỗng.

Dưới bài viết này, Bùi Minh Quốc có đính kèm thêm bài viết của Phạm Chí Dũng như một lời đối đáp với Phạm Chí Dũng, thế nhưng bản thân ông ta không trả lời được những nghi vấn được đặt ra. Thế nên, người không tin thì vẫn sẽ tiếp tục không tin, người tin do gắn bó lợi ích thì vẫn cứ tiếp tục tin.

Những tranh cãi xoay quanh Viện Phan Chu Trinh cho thấy một sự phân hóa đang diễn ra trong nội bộ giới đấu tranh dân chủ có học. Họ bắt đầu tranh chấp nhau cái nhãn mác “khai dân trí” và “phản biện xã hội”. Những tranh luận này cho thấy những lập luận về dân chủ của họ không hề được hiện thực hóa ngay trong chính cộng đồng của họ. Thế nên, luận điệu dân chủ chỉ là cái vỏ cho lòng tham quyền, tham danh, tham tiền ở những kẻ thích nói chữ này mà thôi.

GĐTQT

Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Nhóm Đoan Trang có dám đưa tin về việc hơn 20 hộ kinh doanh đông lạnh được nhận tiền hỗ trợ hôm nay?


ĐƯợc biết ngày hôm nay, số hộ kinh doanh kho đông lạnh ở Thạch Bằng, Lộc Hà, Hà Tĩnh sẽ được chi trả tiền đền bù, hỗ trợ thiệt hại. Cách đây hơn 1 tháng, Phạm Thị Đoan Trang cùng nhóm của mình (mang danh đại diện nhiều hội nhóm “xã hội dân sự” khác nhau như Green Trees (Đặng Vũ Lượng), No-U (Nguyễn Đình Hà), Bạch Hồng Quyền (Phong trào Con đường Việt Nam) ) kéo về Thạch Bằng, Lộc Hà đưa tin về việc hơn 20 (trong số gần 50 doanh nghiệp, hộ gia đình thu mua hải sản, trữ đông lạnh) đang khiếu kiện, bị phá sản, khánh kiệt vì tin lời hứa của ông Chủ tịch tỉnh thu mua hải sản cho bà con mà chưa được đền bù. Tiểu biểu trong số đó có bà Trần Thị Hồng, chủ cơ sở kinh doanh hải sản Hà Hồng, xã Thạch Bằng, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh hay ông Nguyễn Viết Long, chủ cơ sở đông lạnh Long Huệ (xã Thạch Bằng) đều kêu đã phá sản.

doan-trang-vu-thach-bang
Xem bài https://www.facebook.com/pham.doan.trang/posts/10155380993218322
https://www.facebook.com/pham.doan.trang/videos/10155387289143322/
Những con số được nhóm này đi về thống kê như sau “kể từ khi các cơ sở đông lạnh bỏ tiền tỷ để mua hải sản cho đến nay, họ không nhận được một đồng nào từ các cấp chính quyền.
Trước thời điểm xảy ra thảm họa, các kho đông lạnh đang còn tồn đọng hơn 1.131 tấn cá, mực với tổng giá trị gần 70 tỷ đồng. Số hải sản này còn chưa tiêu thụ, họ đã mua thêm hàng trăm tấn nữa, theo lời kêu gọi của lãnh đạo tỉnh và huyện”
Với con số đưa ra chưa có cơ sở, phỏng vấn được một số người dân, cô này đã kết luận rằng: “Có thể nói toàn bộ câu chuyện này xuất phát từ việc thiếu một sự tham vấn đầy đủ, ngay từ đầu, của chính quyền đối với người dân. Không lắng nghe, không tham vấn thì chẳng nhà nước nào có thể tính toán được hết những thiệt thòi mà người dân phải gánh chịu.
Cũng chưa có dấu hiệu gì cho thấy chính quyền có giải pháp nào cho vấn đề hiện nay của các chủ cơ sở đông lạnh – một trong những đối tượng bị thiệt hại trực tiếp trong thảm họa môi trường biển”
Sự thực qua tìm hiểu ở địa phương chúng tôi được biết rằng:
  1. Không có việc không thực hiện đền bù cho những hộ kinh doanh này, vấn đề nằm ở chỗ xác định hóa đơn, chứng từ mua bán, chứng minh thiệt hại và thẩm định mức độ thiệt hại đang được tiến hành giữa địa phương với người dân. Cách thức viết kiểu phủ nhận chính quyền “không lăng nghe”, “không đền bù” cùng những mức độ thiệt hại từ một chiều để làm cái cớ chửi bới, thóa mạ chính quyền địa phương, để lên đồng trên mạng, tiếp sức cho đồng bọn có cớ thóa mạ chính những người dân ở đây “dại”, “ngu”, “bị tẩy não” khi tin theo lãnh đạo và chính quyền Nhà nước nên phải gánh chịu thiệt hại này.
  2. Những thông tin cho biết, hiện những hộ chủ kho đông lạnh này nói đang vay tiền ngân hàng, chịu lãi và đề nghị giảm lãi, khoanh nợ cho họ. Nhưng thống kê đến thời điểm hiện nay, họ mới kê khai 136 triệu vay ngân hàng! Phải chăng ngoài hộ bà Trần Thị Hồng đang bấn cùng vì nợ kia, có quá ít hộ đang vạy ngân hàng!?! Chưa kể cũng cần phải chứng minh việc vạy tiền này phục vụ vào việc mua hải sản thời điểm xảy ra thảm họa hay không!?! Xem ra nhóm Đoan Trang rất biết chọn “mẫu” để chứng minh sự khốn cùng của các hộ kinh doanh này?
  3. Nhóm Đoan Trang chỉ cần quan tâm đến việc người dân có thiệt hại và chính quyền không chịu bồi thường mà không hề tìm hiểu lý do “chậm” bồi thường như đã kể trên. Chưa kể đến dư luận cả khu vực này đều bàn tán và những lái xe chở hàng làm chứng cho biết, khi biết chủ trương đền bù từ Nhà nước, những chủ kho đông lạnh này lập tức huy động nhiều xe hàng hải sản gom từ nhiều nơi khác nhau về “trữ” để được tính toán chi phi đền bù. Chưa kể sau khi thảm họa xảy ra, những lô hàng hải sản thu mua được không nhiễm độc họ vẫn bán đi đều đều (?)
  4. Đáng tởm nhất, là linh mục quản xứ Nguyễn Công Bình đang “lột” tiền của những giáo dân khánh kiệt như cô Đoan Trang mô tả đó để xây nhà đa chức năng với dự toán 25 tỷ, hiện nhà thờ mới “gây quỹ” được non nửa nhờ các giáo dân đã nhận tiền đền bù đợt 1! Dư luận hoàn toàn có thể đặt nghi vấn Đoan Trang được những linh mục kiểu này mời về, chăm lo ăn ở, hỗ trợ “điều kiện” để tác nghiệp theo hướng có lợi cho các giáo dân, để Nhà nước phải “khạc” ra thật nhiều tiền hơn mức dự kiến đủ để linh mục thuận lợi trong việc ép giáo dân “tự nguyện quyên góp” cho dự án khủng giữa tâm bão!!!
  5. Sau chuyến đi, cô Đoan Trang tuyên bố sẽ viết về “Tình cảnh thực tế của ngư dân miền Trung như là hậu quả của thảm họa biển do Formosa gây ra” và “Chính sách chia rẽ giáo dân và lương dân, chia rẽ nhân dân, phá hoại xã hội dân sự và khối đại đoàn kết dân tộc, của đảng Cộng sản và an ninh Việt Nam”, nhưng đến nay, chưa thấy những sản phẩm này ra lò mà thiên hạ lại được chứng minh ngay thực tế, giáo dân Lộc Hà tấn công vào nhà bí thư thôn bằng mìn, linh mục huy động giáo dân tấn công gây thương tích, phá hoại tài sản cho người nhà ông trưởng công an xã khiến bị cả dòng họ kiện, đòi xử lý, linh mục gọi trưởng thôn đến giữ cho giáo dân đánh đập, rồi cảnh chặn xe trên quốc lộ, bao vây, chiếm trụ sở huyện, đánh gây thương tích cán bộ công an và không cho đưa đi cấp cứu…. Có lẽ thực tế này khiến cô Đoan Trang không thể hoàn thành đơn đặt hàng của các linh mục ở Lộc Hà này!?!
Chúng ta cùng tiếp tục theo dõi sự việc này và chờ nhóm “xã hội dân sự” của  cựu nhà báo Phạm Thị Đoan Trang cho ra các “sản phẩm” theo đơn đặt hàng của những linh mục như Nguyễn Công Bình kia!
GĐTQT

Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017

Trần Vũ Hải đính chính, Chủ tịch Chung chưa hứa hẹn đối thoại với bà con Đồng Tâm?

Trần Vũ Hải đính chính, Chủ tịch Chung chưa hứa hẹn đối thoại với bà con Đồng Tâm?

Theo tin từ luật sư Lê Luân ngày 17/4/2017 cho biết, ” ngày 18/4/2017, ông Chung chủ tịch thành phố Hà Nội sẽ trực tiếp xuống xã Đồng Tâm để đối thoại với người dân”. Tuy nhiên sáng nay, LS Trần Vũ Hải loan báo, ông Chung cho biết, chưa hứa hẹn với người dân Đồng Tâm về đối thoại ngày hôm nay, đề nghị ông Trần Vũ Hải rút lại loan báo của mình.

tran-vu-hai-dinh-chinh

Thông tin mới nhất từ CCB Thắng Còng: “Tình hình vụ việc diễn ra ở xã Đồng Tâm đang có chiều hướng tốt, chính quyền và nhân dân đã có những đồng thuận để giải quyết vấn đề. Hôm qua 16 chiến sĩ cảnh sát cơ động đã được nhân dân Đồng Tâm thả và theo kế hoach thì hôm nay chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung sẽ xuống gặp bà con để lắng nghe tâm tư nguyện vọng của nhân dân xã Đồng Tâm. Thật tiếc là do hôm nay chủ tịch bận tiếp khách quốc tế đột xuất nên chưa đi được. Dù sao cũng mừng vì đã có những chuyển biến tích cực trong vụ việc này….
Rất mong mọi việc sẽ được chính quyền và nhân dân đồng thuận giải quyết để Đồng Tâm sớm ổn định ….


nguyen-dinh-thang-dinh-chinh
Xem link https://www.facebook.com/photo.php?fbid=780803158760797&set=a.139482389559547.1073741825.100004933590199&type=3&theater
Trước đó nhóm LS Trần Vũ Hải, Lê Luân tự nhận là “trung gian” giữa chính quyền và dân Đồng Tâm, để “thương thuyết”, tuy nhiên, mọi trao đổi đều từ facebook của nhóm luật sư này, không ai kiểm chứng được

Tuy nhiên qua cách bình luận của những luật sư này cho thấy, họ không hề “khách quan” hay tìm cách giúp chính quyền và người dân ở đây có giải pháp phù hợp. Trong các stt đăng trên facebook, LS Trần Vũ Hải gần như ra “yêu sách”, “Theo tôi, phải tuyệt đối chấm dứt mọi bắt bớ hay truy ép dân xã Đồng Tâm”, đe dọa Tập đàn Viettel “.. xử sự không đàng hoàng, Viettel có thể bị phản ứng rất bất lợi, như đã xảy ra với hãng hàng không United Airlines của Mỹ mới đây. Viettel giờ đây giữ một vai trò then chốt để giải quyết vụ này”.

Xem link https://www.facebook.com/vuhai.tran/posts/1918259968199904?pnref=story

Dư luận rất bức xúc với một “đệ tử ruột” của Trần Vũ Hải với lối phát ngôn ngông cuồng ngay từ lúc mới xảy ra xung đột, kiểu chính quyền phải  “cam kết không được dùng vũ lực hoặc bắt giữ người dân trong bất kỳ trường hợp nào”, “cam kết không có bất kỳ một tên côn đồ nào xuất hiện ở xã Đồng Tâm”, “cam kết giải quyết vụ tranh chấp theo đúng quy định của pháp luật dân sự” và khẳng định như “người trong cuộc” rằng “Nếu vi phạm các cam kết này thì ngòi nổ khó dập tắt”.cùng với lời tỉ tê kiểu, chỉ luật sư mới giải quyết được vụ này!?

truong-thi-ha-dot-that2

Rõ ràng, nhóm luật sư này đang lộ rõ chân tướng là những kẻ ủng hộ dân Đồng Tâm nổi loạn, không chừng đằng sau đó là cả kế hoạch hoàn hảo đạo diễn cho người dân Đồng Tâm vừa nổi loạn, vừa “nâng tầm” cho bản thân, vừa có thế để mặc cả với quan chức cấp cao, trong khi chính họ mới là những kẻ nguy hiểm nhất

MOng rằng bà con Đồng Tâm hãy bình tĩnh, đừng tin vào nhóm luật sư và những kẻ chuyên nghề zâm chủ này. Chúng có bề dày và kinh nghiệm thí dân vào những trò nổi loạn để kiếm ăn từ phía dân, từ thế lực bên ngoài vừa ràng buộc được chính quyền

Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

Sẽ có cuộc đại phẫu, bóc tẩy các elite dân chủ

Trước đây đã xuất hiện một số nhóm ẩn danh kêu gọi “thay máu phong trào dân chủ”. Khá nhiều cá nhân từng tham gia phong trào tuyên bố tẩy chay giới thủ lĩnh hiện nay và chọn con đường từ bỏ hoạt động. Tuy nhiên gần đây, xuất hiện nhóm khá đông gương mặt mới nổi công khai “bất mãn” với các leader hay elite phong trào dân chủ, tuyên bố cần “bóc tẩy” số này để thúc đẩy phong trào đi lên, nhất là sau vụ tổng biểu tình bị các elite này cản phá.
 
image1.PNG
image2.PNG
 
Nguyễn Hải Anh, người khởi xướng nhóm “Biển Xanh” đã tuyên bố lý do cần “đảo chính” các leader này: “Cuối cùng thì các leader rơi mặt nạ và lộ bản chất phi văn hóa tất thảy. Có những elite trong phong trào dân chủ sau bao năm tung hoành cũng không giữ nổi sự giả tạo trong cả hành vi và văn hóa phản biện. Ngay khi chỉ phải đối đáp trên mạng xã hội với vài cá nhân ẩn danh đang bóc tẩy họ.
Có thể kết luận đám leader quá thấp tầm hoặc quá xôi thịt. Để họ có ảnh hưởng trong phong trào ngày nào thì tiến trình càng trở nên xa vời thêm chừng đó ngày”
 
Hiểm nỗi, tuyên bố của anh này được khá đông người ủng hộ, trong đó có Dũng Aduku, Phan Vân Bách, Đinh Hồng Quyền, Đặng Quốc Thịnh, Nguyễn Hương….
 
Cùng với đó, trên fb một số elite dân chủ khác như Nguyễn Trang Nhung và fan của cô này không tiếc lời tổng sỉ vả “độ ngu”, hoạt động sai phương pháp của phong trào dân chủ hiện nay, đáng lẽ nên đi “khai dân trí” thì lại tiêu hao sinh lực vào việc “đưa tin tức” đơn thuần (?)
 
Còn dạng bài “bất mãn”, thoá mạ các elite hay leader của “phong trào dân chủ” hiện nay thì nhiều vô thiên lủng. Giờ không còn ám chỉ nữa mà chỉ mặt đặt tên luôn, chụp mũ luôn là tay sai an ninh cho bõ tức. Giống như một bài hát của fan cờ vàng bêu rêu các elite của zân chủ hiện nay là tay sai cộng sản được chính quyền giao nhiệm vụ để phá nát “phong trào dân chủ” Việt Nam
 
 Đúng như cô cựu nhà báo Đoan Trang dự đoán, ước mơ/mục tiêu của cô này trong năm 2017 là đừng để vào tù và bị đặt điều là an ninh cộng sản!!!
 
Có lẽ các cờ vàng sau mấy chục năm dốc ví nuôi các zận chủ gia mà mãi không được như Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi..hay Venezuela hiện nay nên đã rất chán nản, thất vọng và muốn ra tay dẹp đám “hao tiền tốn của mà vô dụng” này.
 
Dự báo sẽ có cuộc “thay máu” lớn bằng sát phạt, chụp mũ, thanh trừng…giữa các phe nhóm zân chủ lớn nhất từ trước đển nay.
 
GĐTQT

Thứ Bảy, 8 tháng 4, 2017

BẠN SẼ ĂN CHỬI NẾU LỘT MẶT NẠ CÁC HOẠT ĐỘNG DÂN CHỦ

Phong trào Dân chủ đang ngày một trở nên... độc tài hơn. Được gây dựng và cổ vũ bởi tàn quân của Việt Nam Cộng Hòa, liên tục đứng ra kêu gọi đấu tranh cho dân chủ tự do, không ngừng bêu riếu đả phá chế độ độc tài Đảng Cộng sản, thế nhưng trong chính cách thức hoạt động của mình, phong trào này lại hoàn toàn đi ngược những giá trị mà họ vẫn rêu rao bảo vệ. Tham gia phong trào này, bất cứ ai nếu ý kiến bình luận, góp ý về cách thức hoạt động, đặt ra nghi ngờ, nêu ý kiến trái chiều, tìm rõ căn nguyên sự việc, phân tích và làm minh bạch thông tin... đều sẽ trở thành đối tượng đặc biệt, bị nghi vấn, bị soi xét, bị cách ly, bị hạn chế tham gia hoạt động... Đặc biệt, nếu như bạn có lỡ động vào điểm cấm kị, nhìn ra được một vài phương diện mờ ám và bất chính, thì ôi thôi... bạn chính thức mất tư cách làm "dân" và trở thành kẻ thù của toàn thể cộng đồng "dân chủ". Mặt trận dân chủ đông đảo này sẽ tập trung tối đa lực lượng để vùi dập, lên án, đấu tố và tiêu diệt "phần tử có hại" dám có suy nghĩ chính kiến riêng này, bất chấp người đó có nổi tiếng hay không.

Kết quả hình ảnh cho mặt nạ, dân chủ, Việt tânKết quả hình ảnh cho mặt nạ, dân chủ, Việt tân

Nhìn lại lịch sử của phong trào này, hóa ra không phải chỉ gần đây mới xuất hiện các trường hợp bị khủng bố vì dám “dân chủ ngoài khuôn khổ”. Từ khi phong trào mới bắt đầu cách đây hơn ba chục năm, những tiếng nói trái chiều đã bị những người lãnh đạo cho “lãnh đạn” theo đúng nghĩa đen. Không khí dân chủ bị bóp nghẹt, những người có ý kiến riêng bị đàn áp dã man, những tiếng nói phản biện chính trực phải tốp lại trước họng súng… đó là sự thật trần trụi phía sau tổ chức mang danh bảo vệ dân chủ này. Tất cả được hé lộ qua bộ phim tài liệu phóng sự điều tra Terror in Little Saigon (Khủng bố ở Little Saigon) được sản xuất bởi FRONTLINE – chương trình chiếu phim tài liệu điều tra truyền hình lâu đời của Mỹ cùng cơ sở truyền thông độc lập ProPublica[1]. Cụ thể trong bộ phim, năm nhà báo người Mỹ gốc Việt và hai người ngoài cuộc ở các thành phố trên khắp nước Mỹ được cho là đã bị ám sát bởi tổ chức Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam - lãnh đạo bởi cựu Phó Đề đốc Hải quân Việt Nam Cộng hòa Hoàng Cơ Minh, là tiền thân của tổ chức chống chính quyền và bị chính quyền Việt Nam liệt vào dạng tổ chức khủng bố có tên Việt Nam Canh tân Cách mạng đảng (gọi tắt là Việt Tân). Trước khi bị ám sát, năm nhà báo này đều đã có những bài viết chỉ trích Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của Hoàng Cơ Minh vì muốn khởi động lai cuộc chiến tranh Việt Nam. Nhiều tài liệu điều tra của FBI đã đưa ra lý luận về việc Mặt trận Hoàng Cơ Minh đe dọa hoặc xử tử những ai khinh thường tổ chức này, hoặc đôi khi chỉ đơn giản là có cảm tình với Đảng Cộng sản Việt Nam. Theo phóng viên A.C Thompson, chính 5 cựu thành viên đã thừa nhận rằng “Mặt trận” từng thành lập một đội quân bí mật có bí danh K-9 để thực hiện các vụ ám sát. Kết quả là, năm người này đều chết thảm vì bị bắn lén hoặc bị đốt văn phòng,

Bộ phim ra đời khiến Đảng Việt Tân phản ứng dữ dội với các luận điệu phủ định tính chất bạo lực vũ trang của Mặt trận Hoàng Cơ Minh, mặt khác, họ rêu rao rằng cuốn phim đã làm xấu hình ảnh cộng đồng người Việt hải ngoại để lôi kéo đám đông vô can đứng về phía mình. Các luận điệu này đều quá thiếu sức thuyết phục.

Đầu tiên, họ cố xóa đi dấu vết bạo lực của tổ chức mình bằng cách bịa đặt rằng mục tiêu của tổ chức là hướng tới phát động phong trào quần chúng [2], trong khi rõ ràng là Hoàng Cơ Minh đã lập chiến khu tại Thái Lan, rèn quân đội và liên tục tấn công vũ trang bằng các cuộc hành quân Đông Tiến về phía Việt Nam. Tổ chức này khi đó hoàn toàn không có ý định đấu tranh bất bạo động như Việt Tân đang bao biện. Hơn nữa, với điều kiện hoàn cảnh chính trị khép kín của Việt Nam thời đó, đường lối bất bạo động hoàn toàn bất khả thi. Tuyên bố không bạo lực vũ trang, những lãnh đạo Việt Tân ngày nay đã hoàn toàn phủ nhận con đường các tiền bối đi trước của họ, cũng như xuyên tạc trắng trợn một sự thật lịch sử vẫn còn tươi rói trong ký ức nhiều ngưòi Việt hải ngoại.

Thứ hai, họ quy kết cuốn phim là bôi xấu cộng đồng người Việt hải ngoại [3]. Bằng luận điệu này, họ sử dụng cộng đồng người Việt làm bình phong để tấn công phía làm truyền hình, đồng thời cũng đánh lạc hướng chú ý của công chúng khỏi mặt trận Hoàng Cơ Minh. Nếu đúng là họ đang lo ngại cuốn phim làm xấu mặt cộng đồng người Việt trong mắt cộng đồng người Mỹ nói chung, hành động hợp lý của họ sẽ là đẩy mạnh truyền thông đến với công chúng Mỹ để giúp họ có thêm nguồn thông tin khác tham khảo. Thế nhưng, hoàn toàn ngược lại, hướng tuyên truyền của Việt Tân lại chỉ nhắm vào cộng đồng ngưòi Việt, chứng tỏ mối quan tâm của họ không phải là hình ảnh người Việt trong mắt cộng đồng, mà là lòng tin vào tổ chức của cộng đồng hải ngoại sau khi bộ phim phát sóng. Tóm lại, phản ứng của tổ chức dân chủ bị lật mặt này cho thấy họ không hề ngần ngại đổi trắng thay đen, thậm chí còn dám lôi kéo cả cộng đồng người Việt hải ngoại vào làm công cụ chạy tội cho mình. Chính cách phản ứng của họ như càng khẳng định thêm bản chất độc đoán của mình.

Có chiến tích độc tài từ đầu như vậy, không khó lý giải khi đến ngày nay, cách thức hoạt động của tổ chức này cũng như phong trào dân chủ vẫn vô cùng độc đoán. Công cụ trừng phạt người có chính kiến riêng đã không còn nhanh chóng gọn gàng như đạn bắn hay lửa thiêu, mà dai dẳng hơn, phiền toái hơn, mệt mỏi hơn, đó là những lời nhiếc móc nhục mạ từ dư luận xã hội. Nguyễn Ngọc Ngạn, MC nổi tiếng của chương trình Paris by night, thấu hiểu tường tận điều này sau một lần dám tin vào quyền tự do ngôn luận. Cụ thể, do biểu diễn tại Berlin vào đúng ngày 30/4, ông bị nhiều người phản đối. Trong một bài phỏng vấn đáp lại, ông nói: “Tại sao vì trùng ngày mà phải ngừng biểu diễn? Mất miền Nam đã 37 năm, đứa con nít mới đẻ năm nay đã gần bốn chục, có bao nhiêu điều cần nhớ, tại sao phải bắt nó nhớ ngày kỉ niệm của đối phương? Tôi không chống Cộng một cách hình thức như vậy” [4]. Câu nói này của ông Ngạn không chỉ lý giải cho quyết định của mình, mà còn hé lộ cho chúng ta cách thức truyền bá lòng thù hận từ tàn quân Việt Nam Cộng Hòa. Mỗi ngày kỉ niệm trong cuộc chiến đã qua đều là ngày để tang “quốc hận”, phải kiêng mọi hoạt động sống thường nhật để nuôi lòng căm thù. Cả một thế hệ mới vô can với cuộc chiến, lẽ ra trong không gian mới, đời sống mới, họ có cơ hội để hoàn toàn dứt khỏi gánh nợ oán thù chia rẽ của cha anh, nhưng rồi họ lại bị cuốn vào vòng xoáy căm hận.

Nói lên sự thật ấy là đã đụng đến chiêu “tủ” để kích động người Việt hải ngoại của Việt Tân, lá cờ đầu của phong trào dân chủ, vì thế không ngạc nhiên khi ngay lập tức ông Ngạn trở thành tâm điểm xỉ vả của dư luận “dân chủ”. “Nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn nay đã bán lương tâm cho loài quỷ đỏ!!!”. “Nguyễn Ngọc Ngạn tôn trọng đồng tiền hơn đồng bào”. “Nguyễn Ngọc Ngạn là một nhà văn không còn liêm xỉ” [5]. Đó là những lời sạch sẽ nhất bên cạnh vô vàn câu chửi bới tục tĩu khó nghe trên mạng xã hội. Bên cạnh đó, loạt bài viết lên án lập luận của Nguyễn Ngọc Ngạn được phổ biến trên mạng [6]. Các bài này tiếp tục đào sâu thù hận, kích động quần chúng với luận điệu “chống cộng là lương tri của thời đại”. Bài viết mô tả ông Ngạn là “Việt gian ẩn mình ở hải ngoại theo đóm ăn tàn”, là “xướng ca vô loài thất đức”… rắp tâm cách ly ông khỏi công chúng và cộng đồng ngưòi hải ngoại.

Mặc cho những xuyên tạc từ phía phe “dân chủ”, những quan điểm trái với định hướng từ phe nhóm kích động của Nguyễn Ngọc Ngạn vẫn được công chúng đón nhận: đó là thông điệp về đoàn kết dân tộc, như lời ông nói: “Bất cứ triều đại nào, dân tộc nào cũng chỉ là giai đoạn, đất nước và dân tộc mới là vĩnh cửu. Đất nước thuộc về toàn dân, không thuộc về cá nhân, gia đình hay đảng phái nào”. Thật nực cười khi một con người dân chủ như thế, cuối cùng trở thành nạn nhân của phong trào đấu tranh đòi và bảo vệ quyền dân chủ.

Blog GĐTQT
[1] Xem phim Khủng bố ở Little Saigon: https://www.youtube.com/watch?v=g7790YAaOxA
[2] “Mục tiêu của Mặt Trận là huy động người dân Việt Nam vào một cuộc đấu tranh quần chúng để có tự do chính trị”. Hoàng Tứ Duy, Thư Ngỏ đến Frontline/ProPublica về chương trình “Khủng bố tại Little Saigon”, Viettan.org, 6/11/2015. Link xem: http://viettan.org/Thu-Ngo-den-Frontline-ProPublica.html
[3] Hoàng Tứ Duy, Thư Ngỏ đến Frontline/ProPublica về chương trình “Khủng bố tại Little Saigon”, Viettan.org, 6/11/2015. Phần 4 Thành kiến văn hóa, Link xem: http://viettan.org/Thu-Ngo-den-Frontline-ProPublica.html
[4] Buổi phỏng vấn của Hoàng Anh với Nguyễn Ngọc Ngạn. Link xem: https://www.youtube.com/watch?v=kgi_R7IKjt4
[5] Bài đăng của Facebooker Son Nguyen, 16/3. Link xem: https://www.facebook.com/100000879803143/videos/1358159920889988/
[6] Ba bài viết tiêu biểu về hành động khiêu khích của ông Ngạn trong buổi phỏng vấn của Hoàng Anh, Blog Chúng tôi muốn tự do, 28/4/2012.