Thứ Ba, 21 tháng 3, 2017

Tiền đề cho các phong trào dân chủ Việt (2): bấu víu vào bóng ma của Việt Nam cộng hòa

Lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của Tổng thống Dương Văn Minh ngày 30/4/1975 đã đặt dấu chấm hết cho chính thể Việt Nam Cộng hòa (VNCH), tuy nhiên, bóng ma của chế độ này vẫn còn ẩn hiện quanh quẩn nhiều nơi, ám ảnh đời sống nhiều người. Sau khi thất bại năm 1975, cánh quan chức tướng lĩnh của chính quyền Sài Gòn cũ chạy được ra nước ngoài như Pháp, Mỹ… đã liên lạc chặt chẽ với nhau nhờ cùng có lòng căm thù và cùng nuôi chí phục thù, phục quốc. Một lực lượng khác là những người dân thường bỏ xứ mà đi trên những con thuyền lênh đênh hay qua những miền biên giới heo hút đến sống nơi đất khách quê người, họ là những đối tượng dễ dàng bị các chính trị gia thất thế nhồi nhét tư tưởng căm thù. Hai lớp người này tạo thành cộng đồng người Việt lưu vong, gắn kết với nhau trên cơ sở lòng căm thù, cùng chung một mộng kéo lại lá cờ sọc ba que.

Hoạt động thường niên nổi bật của cộng đồng người Việt lưu vong là tổ chức ngày tưởng niệm Quân lực VNCH 19/6. Lễ kỉ niệm này thường được tổ chức bởi Liên hội Cựu Quân nhân quân lực VNCH như một phương thức kích động bạo lực và khơi dậy lòng căm thù với hoạt động chủ yếu là đả kích bêu xấu Cộng sản. Trong lễ tưởng niệm được tổ chức ngày 20/6/2015 tại San Jose, một cực chiến binh đại diện cho Liên hội Cựu Quân nhân quân lực VNCH tuyên tội: “Hồ Chí Minh và tập đoàn Cộng sản là tội đồ dân tộc! Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ đồng bào đứng lên đòi sự sống, đòi nhân quyền, đòi dân chủ và tự do.” Lễ tưởng niệm thu hút sự quan tâm của nhiều bạn trẻ sinh sau năm 1975, chẳng hạn như Long, một thanh niên ở San Jose, theo lời cậu “Việt Nam mất hết tự do, nhân dân đang bị ức hiếp, lớp trẻ thì bị tẩy não”. Một bạn trẻ khác, Lê Phước Thoại, cũng sống ở San Jose lên tiếng yêu cầu chính phủ Việt Nam trả tự do cho những “nhà dân  chủ”. Cũng tại lễ tưởng niệm này, Nguyễn Ngọc Dũng nêu quan điểm: “Việt Nam mai sau không thể có bóng dáng những gì thuộc về cộng sản. Chúng tôi ước mong những nhà đấu tranh dân chủ tiếp tục con đường của những chiến sĩ quân lực VNCH” [1]. Thông điệp ở đây khá rõ: các nhà đấu tranh dân chủ là những “chiến sĩ kiểu mới” của quân lực VNCH.

Gọi là “chiến sĩ kiểu mới” để phân biệt với những chiến sĩ kiểu cũ, đấu tranh bằng bạo động vũ trang như Hoàng Cơ Minh và Nguyễn Hữu Chánh. Cần nhớ rằng hai người này cũng núp dưới danh nghĩa của Quân lực VNCH và dùng lòng thù hận và giấc mơ phục quốc để xây dựng tổ chức của mình. Năm 1981, Hoàng Cơ Minh lập một căn cứ ở tỉnh Uđông (Thái Lan), đồng thời lập ra “Việt Nam Canh tân Cách mạng đảng”, gọi tắt là đảng Việt Tân. Từ đó, Minh tuyển mộ và huấn luyện đội quân 200 người để phục vụ kế hoạch Đông tiến về Việt Nam, tuy nhiên, sau hai lần thất bại trong việc xâm nhập qua biên giới Việt Lào, Minh tự sát [2]. Cũng lập căn cứ huấn luyện ở Thái Lan, nhưng không chiến đấu từ biên giới như Hoàng Cơ Minh, Nguyễn Hữu Chánh quyết đưa người của mình vào khủng bố bằng thuốc nổ ở các thành phố lớn, tuy nhiên các nhóm hành động này nhanh chóng bị bắt vào giai đoạn 1999-2000 [3]. Các kế hoạch khủng bố của Chánh đều bất thành, và Chánh bị chính phủ Việt Nam bắt vào năm 2006 tại Hàn Quốc [4].

Không ồn ào công khai dương ngọn cờ vàng như cánh tướng lĩnh quân đội, một thế lực khác ẩn mình kỹ hơn, luôn kêu gọi đấu tranh bất bạo động, giữ lập trường “dân chủ ôn hòa”, đó là thế lực của Nguyễn Gia Kiểng, đại diện cho lớp trí thức VNCH cũ. Nguyễn Gia Kiểng sinh ra trong một gia đình theo Quốc dân Đảng, di cư vào Nam năm 1945, gia đình ông bị Ngô Đình Diệm truy lùng vì tình nghi âm mưu chống chính quyền, những hoạt động chính trị của Kiểng chỉ bắt đầu sau khi Diệm bị lật đổ. Năm 1982, Kiểng sang Pháp, nhanh chóng bắt liên lạc với các tri thức VNCH tại đây, lập nên Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, và bắt đầu xuất bản báo Thông luận từ năm 1988 [5]. Với con đường “dân chủ ôn hòa”, ban đầu Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên nhanh chóng chiếm được lòng tin của nhiều người trong nước. Bề ngoài, tổ chức này luôn đóng vai người hòa giải dân tộc và đấu tranh cho dân chủ bằng phương thức bất bạo động, nhưng bên trong, họ không ngừng tiếp cận và điều phối các tổ chức trong nước. Một chiêu bài mị dân, Kiểng cho ra quyển sách “Tổ quốc ăn năn” lật ngược các vấn đề dân tộc và lịch sử, đặc biệt là bôi xấu con đường cứu nước của Đảng Cộng Sản. Đoạn sau đây được trích từ bài “Một bài học lịch sử”, nằm trong phần 2 “Con đường đã qua” của quyển sách Tổ quốc ăn năn:

“Đảng cộng sản đã vận động được lòng yêu nước đó để dựa vào chiêu bài giải phóng dân tộc mà tranh đấu cho chủ nghĩa cộng sản và họ cũng đã giáng một đòn chí tử vào lòng yêu nước vừa mới có được một sức mạnh. Lần đầu tiên ở nước ta xuất hiện một lực lượng không kêu gọi đoàn kết dân tộc mà kêu gọi hận thù giữa dân tộc. Tiếng gọi đấu tranh giai cấp về thực chất là một tiếng gọi nội chiến, một tiếng gọi giải thể quốc gia, thay thế tinh thần quốc gia bằng tinh thần giai cấp. Sau đó chính sách toàn trị của họ đã biến đất nước thành của riêng một đảng - như ngày trước nó là của riêng một dòng vua - và trục xuất đại khối dân tộc khỏi định mệnh đất nước. Đã thế, đảng cầm quyền lại còn áp dụng vô số biện pháp phân loại dân chúng và phân biệt đối xử. Những đỗ vỡ và thất vọng kéo dài quá lâu đã làm sụp đổ lòng yêu nước của người Việt.”

Được coi như quyển sách cốt lõi về tư tưởng của Phong trào dân chủ, tuy nhiên Tổ quốc ăn năn lại là một tài liệu nghiên cứu tồi, một tác phẩm lý luận dở. Sách bàn nhiều về lịch sử, nhưng không đưa ra sử liệu rõ ràng, rút ra nhiều kết luận, nhưng hiếm kết luận nào có hệ thống căn cứ vững chắc. Trong sách, Kiểng bàn từ chuyện Tây sang chuyện Tàu, từ Đông Chu Liệt Quốc đến đời nay, nhưng đa phần ý tưởng là áp đặt chủ quan hay những ý nghĩ vu vơ ghi chép lại của tác giả, không hề có bằng cớ, lập luận logic hay cơ sở khoa học. Chẳng hạn như dựa vào câu “Công hồ dị đoan, tư hại đã dĩ”, tác giả kết luận Khổng Tử “bài bác việc mở mang kiến thức” (Trong bài “Anh không biết gì về cộng sản” ở phần 3 “Vì đâu nên nỗi”). Trường hợp khác, trong bài “Ảo ảnh Lý Trần” ở phần 2 “Con đường đã qua”, tác giả kết luận mà không dẫn ra bất kì sử liệu cụ thể nào: “Trong khoảng thời gian năm trăm năm độc lập, trong đó bốn trăm năm là thời đại Lý Trần, nước ta đã tụt hậu rất nhiều, rồi mất độc lập.” Không chỉ là một cuốn sách mị dân rẻ tiền, đó còn là một tác phẩm ăn cắp trắng trợn, chính Nguyễn Gia Thưởng – một đồng đội sát cánh cùng Kiểng đã lên tiếng tố cáo và đăng công khai thông tin này trên e-Thông Luận, trang phát ngôn chính thức của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Theo đó, tác phẩm “Tổ quốc ăn năn” đã mượn toàn bộ ý tưởng và câu văn từ quyển “Le Mal Français” của Alain Peyrefitte, thậm chí sao chép ngay cả cách bố cục, cách dùng từ [6]. Mặt nạ của Kiểng chỉ rơi xuống khi nội bộ của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên có sự phân tách lớn trong năm 2016, và đã dẫn tới một cuộc ly khai. Trái với sự ôn hòa dựng tạm trong nhiều năm, sau khi ly khai các phe phái trong tổ chức cũ đã không tiếc lời bêu xấu nhau trước công luận [7] [8] [9].

Bên cạnh Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, một tổ chức khác cũng nổi bật trong “làng” chống Cộng là đảng Việt Tân. Ban đầu được Hoàng Cơ Minh thành lập để tiến hành bạo động vũ trang, sau khi thất bại, Việt Tân đổi hướng hoạt động từ khủng bố sang rêu rao các lý tưởng về dân chủ nhân quyền. Đây là một chiêu bài để Việt Tân thâu tóm người dân tại San Jose, làm đầu nậu số phiếu cho các chính khách Mỹ. Không ít dân biểu của Mỹ có mối quan hệ mật thiết với tổ chức này, tiêu biểu có thể kể đến Lorretta Sanchez, dân biểu Hạ viện Hoa Kỳ từ năm 1997 đến 2017, người luôn tích cực đứng ra bảo vệ các phần tử chống phá trong và ngoài nước, đồng thời liên tục lên tiếng tại Hạ Viện Hoa Kỳ, đệ nạp các dự luật gây sức ép đến Việt Nam về vấn đề nhân quyền [10] [11]. Thông qua Lorretta Sanchez, Việt Tân đã môi giới thế lực đấu tranh chống chính quyền trong nước với Đảng Dân chủ Mỹ. Để tạo cơ sở niềm tin, Việt Tân luôn truyền thông rầm rộ về các cuộc gặp gỡ hay mối quan hệ của tổ chức này với các chính khách Mỹ [12]. Với lộ trình này, toàn bộ những lời tuyên truyền về nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam đều do một tay Đảng Việt Tân đứng đằng sau đạo diễn cùng với sự hỗ trợ của Mỹ [13]. Chiêu bài kích động lật đổ chính quyền này của Mỹ từng được diễn đi diễn lại ở Ba Lan, Ả Rập, Ukraine, Myanmar…


Chịu ảnh hưởng bởi các tuyến tuyên truyền lệch lạc của các thế lực cờ vàng, giới trí thức văn nghệ sĩ phản biện bắt đầu có xu hướng nuối tiếc cho thời VNCH. Thậm chí, có nơi còn cực đoan hóa, coi mọi giá trị dưới thời VNCH đều là tốt đẹp, mọi thứ gắn với Cộng sản là xấu xa. Ngày 3/3/2014,  một nhóm các nhà văn đã từng tham gia Đảng Cộng sản nay muốn tách khỏi các tổ chức có ảnh hưởng của Đảng, lập nên Văn đoàn Độc Lập. Trên website của văn đoàn này ở địa chỉ vanviet.info, các tác phẩm văn chương của VNCH được đăng trang trọng trong một chuyên mục riêng tên là “Văn học miền Nam trước 75”, trong khi đó, không hề có một chuyên mục tương tự cho văn học Cách mạng hay văn học thời kỳ trước đó. Xu hướng ca ngợi VNCH một cách mù quáng còn được thể hiện trong một loạt các bài viết ca ngợi nền giáo dục của chế độ cũ [14]. Trên internet, những ảnh chụp, bản scan sách giáo khoa cũ của VNCH được lưu truyền, triết lý giáo dục, hệ thống phân lớp và bằng cấp thời đó cũng được lật lại và chia sẻ với những lời tấm tắc xuýt xoa. Cái được khen nhiều nhất của nền giáo dục ấy vẫn là “tinh thần dân chủ”, chẳng hạn như theo nhà phê bình văn học Thụy Khuê, “nhờ sự tự trị của đại học mà các giáo sư có quyền giảng dạy tự do, không bị áp lực chính trị của chính quyền, điều kiện giáo dục này cho phép miền Nam xây dựng được một tầng lớp trí thức”. Bỗng dưng, người ta đưa nền giáo dục này lên thành chuẩn mực, thành hình mẫu đáng học tập, và quả thật họ cũng có học tập theo. Khẩu hiệu “Nhân bản – dân tộc –khai phóng” được dựng lại với nhiều phiên bản, đội nhiều lốt khác nhau, không khó để nhận ra tư tưởng này ảnh hưởng trực tiếp đến các hoạt động của Quỹ Phan Châu Trinh, Nhà xuất bản Tri Thức và nhiều hội đoàn tổ chức khác. Tuy nhiên, dường như những người “tâng” nền giáo dục này lên quá cao đang lờ đi một sự thật rõ ràng rằng chính trong cái thời mà họ cho là hoàng kim của giáo dục và tri thức ấy, có rất nhiều phong trào phản đối của sinh viên nổ ra trên toàn miền Nam, và cũng nhiều không kém là những hoạt động đàn áp sinh viên biểu tình. Thực tế, các trường đại học VNCH chưa bao giờ được tự trị, mà luôn bị chi phối bởi Bộ Giáo dục và Tổng Nha Công vụ về mặt hành chính. Một sự thật khác: theo chính sách quân sự đề ra từ phía Mỹ, chính quyền Sài Gòn đã sử dụng nhiều cách khác nhau để biến các trường đại học thành những trại lính dự bị chuẩn bị cho cuộc chiến[15]. Chất lượng của nền giáo dục ấy được phản ánh rõ qua các phong trào biểu tình của sinh viên. Nếu đó là một nền giáo dục tốt đẹp, tại sao lại có nhiều phong trào sinh viên đến vậy? Nếu nền giáo dục ấy thật sự đề cao con người, vậy sao lại đàn áp các phong trào một cách bạo lực và dã man?

Các nhóm dân chủ “bình dân” khác đều nhận tài chính trực tiếp hoặc các hoạt động ngoại vận khác từ các tổ chức cờ vàng hải ngoại thì miễn bàn, luôn công khai hoặc ý nhị xiển dương cờ vàng và ca ngợi các “giá trị tự do” thời VNCH như là cách để lấy lòng hải ngoại, thu hút truyền thông nước ngoài và thu hút tài chính cũng như để gây dựng “thương hiệu nhà hoạt động dân chủ” cho mình. Thành công nổi trội như Phạm Thị Đoan Trang, Hồng Thái Hoàng, Mai Dũng, Mẹ Nấm Gấu, …

Tóm lại, phong trào dân chủ hiện tại qua muôn vàn động thái luôn cố tỏ ra cao thượng, đại diện cho thứ lý tưởng tốt đẹp, tuy nhiên bỏ qua vẻ ngoại đánh lạc hướng ấy, tận sâu bên trong nó lại là những thế lực ngầm đang cố chi phối cộng đồng bằng lòng thù hận, biến những người đấu tranh trở thành tốt thí cho âm mưu và tham vọng quyền lực của mình. Năm 2011, cái gọi là Chiến dịch Cờ vàng được tuyên bố là đã thành công khi 14 tiểu bang, 7 quận hạt và nhiều thành phố ở Hoa Kỳ đã công nhận cờ ba sọc đỏ là lá cờ chính thức đại diện cho cộng đồng người Việt tỵ nạn. Chính thể VNCH chết đã lâu, nhưng bóng ma của nó thì còn theo lá cờ vàng len lỏi khắp cộng đồng người Việt cực đoan còn đem lòng thù hận và đáng sợ hơn là đã xâm nhập, chi phối đường hướng hoạt động của cái gọi là phong trào dân chủ Việt.
GĐTQT
Chú thích
[1] Clip về lễ kỷ niệm ngày quân lực VNCH năm 2015 tại San Josehttps://www.youtube.com/watch?v=r-hm9XHzkEg
[3] Kay Johnson, “Terror Made in the USA”, Tuần báo Time, ngày 22-10-2001.
[4] Theo Yonhap News, “Vietnam protests S. Korea’s rejection of its extradition request”, The Hankyoreh, ngày 29-7-2006.
[7] Tuyên bố bất tín nhiệm Thường Trực THDCĐN nhiệm kỳ 2014-2016.www.ethongluan.org. 15-12-2016.
[9] Càng mạnh hơn sau thử thách, www.thongluan-rdp.org, 26-1-2017.
[10] Chủ Tịch Ủy Ban Ngoại Giao Hạ Viện HK cùng 20 dân biểu bảo trợ Nghị Quyết H.Res 484, Viettan.org, ngày 3-4=2012. Bản xem ngày 5-10-2016.
[12] DB Loretta Sanchez giải thích về cuộc phỏng vấn trên Univision, Viettan.org, ngày 29-8-2010, bản xem ngày 25-11-2016.
[13] Chương trình truyền hình gây quĩ cho dân biểu Loretta Sanchez tại đài SBTN, Viettan.org, ngày 26-7-2015.
[14] Nhìn lại nền Giáo dục VNCH: Sự tiếc nuối vô bờ bến, Tuxtini.com, ngày 1/12/2013
[15] Ths. Hoàng Thị Hồng Nga, Một số phong trào đấu tranh của sinh viên miền Nam Việt Nam (1954-1975), Tạp chí Lịch sử quân sự, số 271 (tháng 7-2014), tr.22-27.

Giáo phận Vinh: Có thực sự đi đòi công lý cho giáo dân?

Từ giữa năm 2016 đến nay, những đoàn giáo dân biểu tình rầm rộ chăng khẩu ngữ cực đoan, hô hào chống đối, sẵn sàng hùa nhau tấn công lực lượng an ninh, luôn chực chờ cơ hội để làm chính biến... xuất hiện với tần suất lớn trên hệ thống truyền thông lề trái, đặc biệt là các kênh Công giáo cực đoan từ sau thảm họa Formosa ở dải đất miền Trung. Mặc dù không nằm trong vùng bị nhiễm độc, kinh tế biển đã hồi phục và phát triển sau sự cố, nhưng nhiều giáo xứ Vinh ở Nghệ An dưới sự chỉ đạo của Uỷ ban Công lý và hòa bình vẫn kéo nhau từng đoàn tuần hành, gây rối an ninh trật tự dưới danh nghĩa đi kiện cáo đòi bồi thường. Hai sự việc lớn nhất gây bức xúc trong dư luận vừa qua phải kể đến linh mục Đặng Hữu Nam kích động giáo dân giáo xứ Phú Yên, Quỳnh Lưu, Nghệ An đầu tháng 10/2016 và ngày 14/2/2017, linh mục Nguyễn Đình Thục đã kích động, tổ chức cho giáo dân Song Ngọc, Quỳnh Lưu, Nghệ An vào Hà Tĩnh để kiện công ty Formosa, đòi đền bù thiệt hại. Nếu theo dõi sát sao diễn biến của các cuộc biểu tình, ai cũng có thể nhận thấy rằng “đi kiện” chỉ là một cái cớ, một màn kịch cho phong trào “thi đua biểu tình” đã diễn ra tại nhiều giáo xứ từ cuối năm 2016. 


Do “đơn và các tài liệu của người dân khởi kiện không đưa ra được tài liệu, chứng cứ chứng minh về những thiệt hại thực tế theo khoản 5, điều 189 bộ luật Tố tụng dân sự và sự việc đã được giải quyết bằng quyết định đã có hiệu lực của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền theo điểm C, khoản 1, điều 192 của bộ luật nói trên”, ngày 8/10/2017, TAND Kỳ Anh đã bác vụ kiện và 506 đơn kiện của các giáo xứ này đã được trả lại.



Rõ ràng việc khiếu kiện này chỉ là chiêu bài để dễ dàng tập hợp đám đông giáo xứ cực đoan, tự gắn cho mình sứ mệnh cứu thế. Đám đông này được các linh mục như Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục ngày ngày xúi giục lòng hận thù đồng thời nhận được hàng tỷ đồng hỗ trợ tài chính từ Việt Tân và các tổ chức phản động, nên bất chấp đúng sai đã dẫm đạp lên pháp luật dưới danh nghĩa “từ thiện”, “ủng hộ đòi công lý” …


Trước khi bắt đầu các cuộc khiếu kiện ồn ào đầu năm 2017, vào tháng 12 năm 2016, Nguyễn Đình Thục đã sang Đài Loan để gặp linh mục người Úc gốc Việt Nguyễn Văn Hùng, một thành viên quan trọng của Việt Tân, nhằm mục đích xin các dân biểu Đài Loan can thiệp vào sự việc ô nhiễm môi trường của Formosa. Sau đó, đầu năm 2017, đúng ngày Lễ Tình Yêu, cuộc bạo loạn đã diễn ra một cách quá khích và bạo lực.
                                                                                                                
Muốn biến tất cả giáo dân thành đàn rối thể hiện tinh thần “tử vì đạo”, Nguyễn Đình Thục đưa ra chiêu bài “đi bộ khiếu kiện” từ Nghệ An vào Vũng Áng, Hà Tĩnh. Mặc cho quãng đường dài gần 200km, mặc cho xe cộ không hề bị ngăn cản bởi Công an Nghệ An, Nguyễn Đình Thục vẫn thúc ép giáo dân của mình chịu khổ nhằm biểu dương lực lượng gây áp lực với chính quyền. Trên tuyến đường dài 200km này, Thục còn kêu gọi giáo dân ở các vùng khác theo đuôi tiếp ứng.

Mặc dù mang bộ mặt nạ danh nghĩa dân khiếu kiện, nhưng linh mục Nguyễn Đình Thục lại không cho dân cử đại diện vào Tòa nộp đơn, cũng không nộp đơn cho đại diện lãnh đạo Công an, Uỷ ban nhân dân tỉnh Nghệ An. Đáp lại các yêu cầu pháp lý của chính quyền là màn mưa gạch đá từ các giáo dân dưới sự chỉ huy của Nguyễn Đình Thục, khiến 3 xe cảnh sát hư hỏng, 16 cán bộ cảnh sát bị thương, trong đó còn có ông Giám đốc Công an tỉnh. Màn ném đá này cho thấy bản tính côn đồ bên trong Nguyễn Đình Thục và sự tuân phục vào linh mục bất chấp đúng sai của giáo dân trong cuộc biểu tình. Nếu không có xử lý kịp thời, có lẽ cuộc bạo loạn này đã bùng phát thành một cuộc khủng bố giống chuyện đã xảy ra ở Mùa xuân Ả Rập hay Cách mạng Cam gây ra phá hủy và đổ máu.  Hiện tại Tòa vẫn chưa nhận được đơn còn linh mục Thục đang du hí, ăn chơi, trả lời phỏng vấn http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/nghe-an-len-tieng-ve-vu-viec-phuc-tap-tai-giao-xu-song-ngoc-3542506.html

VU CÁO, BỊA ĐẶT NGÔNG CUỒNG

Trước cảnh tượng hỗn loạn của ngày 14/2, cộng đồng mạng đã lên án những việc làm của Uỷ ban Công Lý và Hòa Bình.  Không những đã không nhận trách nhiệm, linh mục Nguyễn Đình Thục còn lớn tiếng đổ tội cho Công An Nghệ An dàn dựng sự việc. 


Nếu theo dõi kỹ các video biểu tình, chúng ta sẽ bắt gặp những gương mặt biểu tình viên chuyên nghiệp như Trịnh Anh Tuấn, Bạch Hồng Quyền, Dũng Aduku, Thu Nguyệt, Hoàng Bình…v…v… Đây đều là những đối tượng có tiền sự liên quan đến biểu tình, không đám đông hỗn loạn nào mà không góp mặt. Điều này cho thấy, cuộc biểu tình của họ và sự tấn công của họ vào Công An đã được dàn dựng trước bởi chính các thế lực cầm trịch trong làng dân chủ.

Như một “đấng anh hùng” mang sứ mệnh lật đổ chính quyền Cộng Sản, Nguyễn Đình Thục không ngừng tuyên ngôn rằng sẵn sàng đổ máu để bảo vệ công lý với luận điệu rằng Chúa sẽ bảo vệ giáo dân tiêu diệt Đảng Cộng Sản. Lợi dụng truyền thông lề trái, Nguyễn Đình Thục ngang nhiên đơm đặt, dối trá các điều sau: Một là lên án chính quyền xem thường ông ta vì chính quyền không đàm phán. Hai là bề trên sẽ ủng hộ ông ta và giáo xứ vì máu dân đã đổ, thông điệp này nhằm kích động truyền thông quốc tế và thế giới quan tâm và xót thương giáo dân Song Ngọc rồi hướng sự công kích vào chính quyền. Tất cả những luận điệu này đều được kênh SBTN tường thuật hứa hẹn sẽ quay trở lại khi lực lượng đã sẵn sàng hơn.

Hùa theo Nguyễn Đình Thục, một số thành phần biểu tình chuyên nghiệp cũng chia sẻ và lan truyền. Đáng chú ý, facebooker Thu Nguyệt của NoU Sài Gòn, một thành phần tích cực tham gia truyền thông đồng hành cùng giáo dân Song Ngọc, đã bị facebooker Quan Phạm phát hiện cũng hùa vào ném đá Công An Nghệ An. Đuối lý, Facebooker Thu Nguyệt đã block Facebooker Quan Phạm để bịt đầu mối. Những hành vi câu kết phản động chống phá Nhà nước như đã kể trên liên tục bị cộng đồng mạng lên tiếng phải đối. 

Còn nhớ, linh mục này không phải lần đầu gây ra bạo loạn. Năm 2012, linh mục Nguyễn Đình Thục cũng là kẻ chống đối chính quyền cực đoan, từng là thủ phạm trong vụ gây rối, bắt giữ trái phép cán bộ cơ sở và dân chúng, gây ra vụ xô xát với người dân miền núi Con Cuông. Đến nay, vẫn “chứng nào tật nấy”, Nguyễn Đình Thục lại tiếp tục kích động dân miền biển Nghệ An. Không thể để những kẻ như Nguyễn Đình Thục gây hỗn loạn thêm nữa, các cơ quan có thẩm quyền cần vào cuộc để phán xử linh mục cực đoan này cũng như các thế lực đứng đằng sau ông ta trong các cuộc biểu tình bạo loạn trá hình khiếu kiện Formosa. Chỉ khi những kẻ như Nguyễn Đình Thục được xử lý làm gương, tình trạng hỗn loan sau ô nhiễm biển Vũng Áng mới thật sự được giải quyết. 

LIÊN MINH MA QUỶ ĐÃ CÂU KẾT VỚI VIỆT TÂN GIẢI NGÂN CHO CUỘC CHIẾN CÔNG LÝ?

Mỗi cuộc biểu tình to hay nhỏ nổ ra liên tiếp ở các tỉnh miền Trung đều thấy các  gương mặt có bề dày thành tích trong việc tổ chức các cuộc biểu tình ở Hà Nội đã ăn trực nằm chờ trong các giáo xứ tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh dưới danh nghĩa truyền thông, từ thiện, tư vấn pháp lý như Nguyễn Lân Thắng, Lã Việt Dũng, Phạm Thị Đoan Trang, Trịnh Anh Tuấn, Bạch Hồng Quyền, Nguyễn Tường Thụy…

Tất nhiên những “nhà đấu tranh dân chủ” này đều là tay trong của các tổ chức phản động, khủng bố lưu vong, nên dễ hiểu nguồn tiền từ các thế lực chống đối bên ngoài đổ hàng tỷ đồng qua số này để thực hiện “sứ mệnh lịch sử”, gây dựng lên mối liên kết – đồng minh giữa “phong trào dân chủ” với thành phần linh mục Công giáo cực đoan. Trước và trong mỗi cuộc biểu tình, họ đều phân công nhau kẻ thì trực tiếp vào miền Trung để “cố vấn” và tiếp sức cả tinh thần lẫn vật chất cho các linh mục, kẻ không đến hiện trường được thì viết bài, làm phóng sự, làm truyền trên mạng xã hội thu hút dân chúng chú ý, kẻ thì làm báo cáo “tội ác của cộng sản” gửi cho báo đài nước ngoài và các tổ chức nhân quyền, chính phủ Mỹ, phương Tây để báo động họ về “diễn biến cách mạng cá” ở Việt Nam đang diễn ra dưới sự đoàn kết, huy động tổng lực của cả Công giáo và phong trào dân chủ, là thời cơ cho các nhà “cách mạng đường phố” phương Tây không nên bỏ lỡ.

Sau các cuộc bạo loạn là các zân chủ gia kiêm từ thiện chuyên nghiệp như Mai Dũng, Mai Phương Thảo, Mai Thanh…lại đổ bộ vào miền Trung để tiếp tế tiền, hiện vật từ hải ngoại hỗ trợ cho những giáo dân bị thương tích hoặc thiệt hại tài sản trong các cuộc bạo loạn.

Sau sự cố Formosa, để tiếp nhận các nguồn tiền đổ về miền Trung, Giám mục Nguyễn Thái Hợp cho thành lập  Ban hỗ trợ các nạn nhân thảm họa ô nhiễm môi trường biển miền Trung ngày 14/9/2016 trực thuộc Giáo phận Vinh nhằm vào giáo xứ có linh mục vốn có danh tiếng trong linh vực  chống cộng cực đoan. Ngay lập tức, dư luận thấy cuộc vận động bề thế của Việt Tân thông qua đài SBTN và quỹ ca nhạc “Bên em đang có ta” công khai hợp tác với Giáo phận Vinh quyên góp tiền từ “khắp nơi trên toàn thế giới đã ủng hộ cuộc gây quỹ “Thương Về Miền Trung” được 600 ngàn USD với điều kiện giải ngân ½ dành hỗ trợ giáo dân là ngư dân, ½ còn lại, tương đương 7 tỷ VNĐ chỉ dùng vào hỗ trợ phương tiện và giáo dân đi kiện.


Dễ thấy từ đây các cuộc biểu tình, các vụ kiện Formosa đều có bóng dáng hậu thuẫn của giám mục Nguyễn Thái Hợp cũng như Ủy ban Công lý và hòa Bình do giám mục này phụ trách. Tất cả các cuộc biểu tình núp danh đi kiện cáo đều được các kênh truyền thông Công giáo ở Hà Nội, TP HỒ Chí Minh tiếp sức bóp méo, người dân bị kích động xuống đường được mô tả như những anh hùng, giáo xứ các vùng bị nhập nhằng với  dân các vùng biển ô nhiễm, hành vi giữ gìn trật tự của lực lượng An ninh bị gọi là đàn áp, hành vi người biểu tình tấn công An ninh được cho rằng đó là sự quật khởi.

Dư luận đã chỉ đích danh khung cảnh hỗn loạn trong nhiều ngày tháng qua tại Nghệ an, Hà Tĩnh đều chỉ là những tấn tuồng bạo động mà Uỷ ban Công lý và hòa bình kết hợp với Việt Tân tạo dựng nên.

GIÁO DÂN MIỀN TRUNG BỊ BIẾN THÀNH CÔNG CỤ CHO LIÊN MINH MA QUỶ KÍCH ĐỘNG BẠO LOẠN

Từ lâu các thế lực phản động, thù địch với Đảng, Nhà nước đã cho rằng, thành phần cực đoan trong Công giáo sẽ  là lực lượng chống cộng thiện chiến nhất, hiệu quả nhất vì có lực lượng quần chúng hùng hậu có đức tin, có kỷ luật, có giáo lý giáo luật và có quy mô bao phủ khắp cả nước.

Trước cuộc bạo loạn của giáo xứ Song Ngọc, linh mục NGuyễn Đình Thục đã hợp tác với linh mục NGuyễn Văn Hùng, Ủy viên Trung ương của Việt tân gây dư luận về cuộc đi đòi công lý ở Đài Loan. Linh mục Đặng Hữu Nam hành hương đến giáo xứ Thái Hà nhận cam kết từ các bề trên ở đây. Toàn bộ quá trình bao loạn, họ nhận được sự bảo kê từ giáo phận Vinh, sự hiệp thông của cả các giáo xứ do linh mục chống đối quản xứ, sự cổ vũ, thổi phồng của cả hệ thống truyền thông chống chính quyền Việt Nam cả trong và ngoài nước.

Đến nay bất chấp sự phẫn nộ của dư luận, sự lên án của báo đài trong nước, các linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong, Nguyễn Văn Toản ở Hà Nội hay NGuyễn Đình Thục, Đăng HỮu Nam ở NGhệ An cũng như các giám mục bề trên vẫn ngang nhiên vận động giáo dân hiệp thông, tử vì đạo; tuyên bố tiếp tục cuộc chiến pháp lý cho đến khi Nhà nước đáp ứng các yêu sách và cho đến khi Formosa đóng cửa; các đối tượng, hội nhóm chống đối đua nhau cho ra các kế hoạch vận động, kêu gọi biểu tình khắp cả nước dưới danh nghĩa  tưởng niệm cho Formosa hay ủng hộ giáo dân đòi công lý, thực chất là sẽ biểu tình, bạo loạn cho đến khi thể chế chính trị hiện nay sụp đổ như chúng muốn. Điều này đã dẫn đến một số người dân bày tỏ sự thái độ cực đoan thiếu kiềm chế. Thực tế này đòi hỏi mỗi người dân, mỗi giáo dân cần tỉnh táo, không mắc mưu gây chia rẽ, thù hằn giữa lương và giáo, gây bạo loạn bất ổn xã hội và kiên nhẫn ủng hộ các biện pháp đấu tranh, xử lý của chính quyền.


 GĐTQT

Tiền đề cho các phong trào dân chủ Việt (1): Dựa vào các thế lực cực đoan trong Công giáo

 Từ năm 2006 đến nay, phong trào dân chủ Việt Nam (thực chất phong trào chống Cộng)  đã ở trong một thời kì trăm hoa đua nở. Bề ngoài, các hội đoàn chống Cộng luôn phất cao cùng một lúc vài ngọn cờ đầy chính nghĩa – như dân chủ, nhân quyền, công lý, tự do ngôn luận…, thậm chí cả từ thiện và bảo vệ môi trường. Nhưng nếu cư dân mạng đọc lịch sử trước khi đọc các bản tuyên ngôn, họ sẽ biết rằng từng nhánh của phong trào dân chủ Việt đều khởi đầu từ những nguyên nhân hoàn toàn khác. Dù trong những thời điểm nhất định, phong trào có qui tụ được một vài cá nhân có thiện chí, thì chung qui lại, toàn bộ dòng chảy lịch sử mà phong trào để lại cho đến nay vẫn luôn bị những kẻ trục lợi chính trị lợi dụng những mâu thuẫn đã có sẵn giữa các bộ phận của dân tộc Việt Nam, nhằm kích động không khí hận thù để lái hướng.


1. Dựa vào các thế lực cực đoan trong Công giáo

Dựa vào thế lực cực đoan trong Công giáo để nuôi dưỡng, hình thành, phát triển « phong trào dân chủ » là đặc trưng rõ nét nhất. Vì sao thế lưc này lại luôn hận thù và tìm cách lật đổ chế độ chính trị hiện nay ?

Dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa, Công giáo từng được giữ một địa vị chủ chốt trong hệ thống của miền Nam Việt Nam vì hai lí do. Thứ nhất, hệ thống chính quyền của Việt Nam Cộng hòa vẫn kế thừa lớp nhân sự cũ của chính quyền thuộc địa Pháp, trong đó người Công giáo – hậu thuẫn quần chúng quan trọng nhất của Pháp ở Việt Nam – nắm nhiều ưu thế về cả trình độ đào tạo lẫn vị thế. Thứ hai, gia đình của Ngô Đình Diệm, tổng thống Việt Nam Cộng hòa đầu tiên, là một gia đình Công giáo.

Kết quả hình ảnh cho Ngô Đình Thục
Figure 1Tổng giám mục Ngô Đình Thục, anh trai ông Ngô Đình Diệm

Hai lí do này khiến trong chế độ Việt Nam Cộng hòa, Công giáo được thiên vị một cách công khai. Ngô Đình Diệm dành cho Giáo hội Công giáo quyền chi phối các trường (kể cả trường không phải của Giáo hội) về mặt tinh thần, cốt đảm bảo thực hiện  được nội dung giáo dục « duy linh », mà thực chất là nội dung thần học theo lối triết học kinh viện thời Trung cổ. Phần lớn các học bổng đi học nước ngoài đều rơi vào tay các linh mục hoặc con em gia đình Công giáo[1]. Hệ thống trường tư thục của Công giáo phát triển rất nhanh. Avro Manhattan thống kê rằng: Từ năm 1953 đến năm 1963, khắp miền Nam đã xây dựng 145 trường cấp II và cấp III, riêng ở Sài Gòn có 30 trường với tổng số 62.324 học sinh. Cũng trong cùng thời gian này, Giáo hội Công giáo ở miền Nam Việt Nam, từ chỗ chỉ có 3 trường cấp II và III trong năm 1953, đến năm 1963 đã lên tới 1.060 trường, tức là tốc độ tăng nhanh gấp 8 lần hệ thống trường công[2]. Có nơi Linh mục dùng uy thế của mình để phụ huynh không cho con học trường công mà phải vào học trường của Giáo hội, nên trường tư thục của Giáo hội làm tê liệt cả trường công, khiến trường công trở nên trống rỗng do không tuyển được học sinh[3].

Trong thời kì 1955-1963, các trường học miền Nam được nghỉ lễ Noel đến 15 ngày. Trong khi đó, năm 1956, kì lễ Phật đản bị bãi bỏ.

Trong văn thư số 124 ngày 1/8/1963 của Uỷ ban Liên phái Bảo vệ Phật giáo gửi ông Frederick E. Nolting (đại sứ Mỹ tại Sài Gòn) có đoạn: “Mỗi năm lễ Giáng sinh đều được cử hành với sự tham gia trực tiếp và hữu hiệu của Chính phủ, nào thông điệp của Tổng thống, công sở treo cờ trang hoàng, nào Công giáo độc chiếm Đài quốc gia để phát thanh trong mấy ngày liền trên hệ thống A chính thức, nào bắt toàn thể nhân viên của Phủ Tổng thống, các ông bộ trưởng, các công chức cao cấp, kể cả những người theo đạo Phật phải dự lễ nửa đêm v...v… Quá quắt hơn hết là việc năm rồi, một hang đá (phỏng theo câu chuyện Chúa Jesus chào đời) được đặt ngay tại Tòa Đô chính, làm như toàn dân Châu thành Sài Gòn là người Thiên Chúa giáo.”

Trên núi Thiên Bút, tỉnh Quảng Ngãi vốn có nền cũ của chùa Phật giáo. Khi chính quyền Ngô Đình Diệm lên kế hoạch xây nhà thờ Công giáo trên đó, họ gặp phải phản ứng dữ dội từ phía Phật tử địa phương.

Ngày 27/7/1961, quân đội Việt Nam Cộng hòa bắn hàng loạt đạn cối vào chùa Cao Dân, xã Tân Lộc, Cà Mau khi 200 người Khmer đang làm lễ nhập hạ, khiến 20 người chết và bị thương.


Figure 2  Ngô Đình Diệm trong buổi lễ đặt Việt Nam dưới sự bảo trở của Đức Mẹ Maria, tháng 2/1959

Không đáng ngạc nhiên, khi tình trạng phân biệt đối xử này gây bức xúc cho những thành phần xã hội không Công giáo. Biến cố Phật giáo tháng 5 năm 1963 trở thành một trong những nguyên nhân trực tiếp khiến chính quyền Ngô Đình Diệm bị lật đổ. Sau 1975, Đảng Cộng sản đánh đuổi chế độ Mỹ ngụy, Công giáo tự nhên mất hết « đặc quyền đặc lợi », bình đẳng với các tôn giáo khác . Ngày 19/6/1988, 117 tu sĩ và giáo dân Công giáo Việt Nam được Vatican phong thánh. Chính quyền Việt Nam phản đối việc phong thánh này, vì họ cho rằng danh sách được phong bao gồm cả những người mà họ cho là “tay sai của đế quốc, lót đường cho thực dân Pháp xâm lược Việt Nam” từ năm 1884.

Trong lịch sử, Công giáo luôn bị chính quyền phong kiến và các phong trào yêu nước tẩy chay. Toàn bộ các thánh tử đạo của Công giáo Việt Nam đều bị xử tử bởi các chính quyền phong kiến hoặc phong trào yêu nước , như phong trào Văn Thân và Cần Vương. Mặt khác, bất kể những lập luận của Giáo hội về sự vi phạm của chính quyền nhà Nguyễn đối với "quyền tự do tôn giáo", ta cũng không thể phủ nhận vai trò của người Công giáo trong tiến trình xâm lược của thực dân Pháp ở Việt Nam.  Như sử gia Pháp Georges Coulet viết trong cuốn Cultes et Religions de l’Indochine Annamite (Saigon, p. 99), “ Thiên Chúa giáo đã mở cửa cho quân đội Pháp và đã là nguyên nhân trực tiếp của cuộc xâm lược”. Hiện nay, vai trò của các giáo sĩ thừa sai Pháp trong cuộc xâm lược vẫn được lưu trữ đầy đủ trong các tài liệu được cung cấp bởi văn khố của Hội Thừa sai Paris. Cuốn “Thừa Sai Công Giáo Pháp và các chính sách của dế quốc tại Việt Nam 1857-1914”[4] của Patrick J.N. Tuck là một nguồn tổng hợp tương đối đầy đủ các tài liệu này.

Vì vậy, có thể nói rằng không ít thì nhiều, mâu thuẫn giữa Giáo hội và chính quyền hiện hành chỉ là sự tiếp nối của mâu thuẫn giữa Công giáo Việt Nam và triều đại phong kiến, phong trào yêu nước và chế độ chính trị hiện nay. Vấn đề nằm ở chỗ khi lợi dụng mâu thuẫn này để khuấy động không khí hận thù, các thế lực trục lợi chính trị luôn che lấp dòng lịch sử đi, và viện dẫn những cái cớ mang tính thời sự. Dòng chảy xuyên suốt, ngầm ẩn bị lãng quên, và người ta tưởng rằng mình đang gây chiến với nhau chỉ vì những gợn sóng lăn tăn nhất thời trên mặt nước. Chẳng hạn, trong phần lịch sử tóm tắt của dòng Chúa Cứu thế Việt Nam trên trang cuuthe.org, việc “đấu tranh cho Công lý và Hòa bình” được xem như một hoạt động của dòng Chúa Cứu thế. Theo đó, “phát động từ Thái Hà (Hà Nội), dòng Chúa Cứu thế tại Việt Nam chọn đứng về phía người nghèo, người bị áp bức, nạn nhân của bất công, nạn nhân của cường quyền…”. Như vậy, bất chấp thực tế rằng mình là một cộng đồng có hận thù lâu năm với các lực lượng chính thống, dòng Chúa Cứu thế Việt Nam tỏ ra như thể mình là một bên thứ ba trung lập, đang tiếp cận những bộ phận dân chúng mới hình thành mâu thuẫn với chế độ, để giúp đỡ họ một cách hào phóng và vô tư.

Các hoạt động chính trị của dòng Chúa Cứu thế tại Việt Nam, như huấn luyện truyền thông và cung cấp nơi ở, địa điểm họp báo, phương tiện kĩ thuật... cho thành viên các tổ chức đối lập, hoặc trực tiếp tham gia vào các cuộc biểu tình liên quan đến chính sách đối ngoại và chính sách đất đai của chính quyền, vốn vẫn nhận được một sự hậu thuẫn lớn từ chủ trương của hàng giáo phẩm cấp cao. Trong thực tế, Hội đồng Giám mục Việt Nam không cứng nhắc tuân thủ nguyên tắc tách rời sinh hoạt tôn giáo và sinh hoạt chính trị thế tục.



Dễ hiểu, trong hầu hết các hoạt động chính trị của Dòng Chúa cứu thế đều có bóng dáng của các thế lực “chống cộng” trong và ngoài nước hoặc tham gia hoặc hậu thuẫn. Đến thời gian gần đây, xuất phát từ nhận định cho rằng Formosa là “tử huyệt” của chế độ cộng sản nên các thế lực này đổ dồn mọi nhân vật lực, tài chính, hy vọng thế lực trong Công giáo sẽ làm được cái việc mà hơn 40 năm qua họ không làm nổi

 GĐTQT

Chú thích:
[1] Lê Cung, “Chính sách của chính quyền Ngô Đình Diệm đối với Phật giáo Miền Nam trên lãnh vực kinh tế – xã hội và văn hoá – giáo dục”
dẫn Nguyễn Văn Trung, tạp chí Bách Khoa số 175, ngày 15-4-1964, trang 37-43.
http://www.giaodiemonline.com/thuvien/doithoai/lecung_diem-vhgd.htm
[2] Avro Manhattan, “Vietnam Why did we go?”, Ca. USA, 1984, trang 85.
[3] “Vietnam: The unheard Voices”. Cornell University Press, Ithaca, USA, 1969, trang 111.
[4] Patrick J.N. Tuck, “French Catholic Missionaries and the Politics of Imperialism in Vietnam 1857-1914”, Liverpool University Press, 1987

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

Vụ Dũng Phi Hổ phơi bày đám mèo mả gà đồng núp danh đấu tranh dân chủ

Theo tiết lộ từ ông Doãn Như Lân, Dũng Phi Hổ vào quán nước đối diện CAP Bách Khoa "đòi người" với đồng bọn, gây gổ với một cựu chiến binh già tranh giành điếu cày, ăn nói hỗn hào nên bị bố con bác này táng cho trước mặt đồng bọn. May mắn được anh công an phường Bách Khoa ra can thiệp nếu không sẽ nhừ đòn. Đáp lại ân đức của anh công an, đám này vớ ngay hình ảnh anh công an phường lên để "tố cáo" công an và "dư luận viên" đánh anh ta và trình diễn đủ màn ăn vạ như live stream mặt mũi bê bết máu, kéo đồng bọn đến để "soi" từng vết thương và "lên đồng" tố công an đánh "người yêu nước", kéo nhau đến Bệnh viên Việt Pháp để kiếm giấy tờ chứng thương để "tố cáo lên Liên Hợp quốc tội ác của cộng sản"... Ai dè, vết thương ngoài da quá nhẹ, không kiếm được giấy tờ chứng thương lại mất khoản tiền 3 triệu chỉ để thăm khám và rửa, băng bó vết xầy xước, khai nổ cuộc "đấu tố" nhau giữa "nhà yểm trợ hải ngoại" vì tiền chưa gửi về kịp thời và "nhà đấu tranh quốc nội" vì móc tiền túi ra "đấu tranh để được gì"!!!
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồiTrong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi
Xem link Việt Vision https://www.youtube.com/watch?v=jsZ-dCfW-jg
Cay cú vì tiếc tiền, vị bị ăn no đòn mà còn bị đám "mạnh thường quân" thắc mắc sao vết thương bên nọ lại băng bên kia,sao trên đầu mà lại băng ở trán, Bất chấp khuyên ngăn, cầu xin của đồng bọn cần bĩnh tĩnh và kiềm chế, Nguyễn Việt Dũng thóa mạ, nhiếc móc đám hải ngoại không tiếc lời, bất chấp đó là những kẻ nhiều lần gửi tiền cho Dũng (Trịnh Du) hay những kẻ từng bảo vệ Dũng (Tạ Phong Tần) và tuổi tác bằng cha mẹ anh ta, khiến đám hải ngoại đùng đùng nổi giận, chửi bới Dũng không ra gì.
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, văn bảnTrong hình ảnh có thể có: văn bảnTrong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bảnKhông có văn bản thay thế tự động nào.

Vậy là, vụ việc đã phơi bày, trong con mắt giới "yểm trợ dân chủ quốc ngoại", các nhà dân chủ quốc nội cũng chỉ là các con buôn chính trị, bọn diễn hề ăn tiền, bọn ăn chặn tiền dân oan... Chúng gắn bó với nhau chỉ là vì cùng chống phá Việt Nam và mục đích chính cũng chỉ là hám danh, hám lợi. Dù biết bản chất mươi mươi của nhau, vẫn "yểm trợ" cho nhau, cùng nhau diễn trò quyên góp tiền và làm truyền thông vu cáo chính quyền. Chăng qua, Dũng Phi Hổ quá hỗn hào, "vô ơn" lên mới bị cả đồng bọn tẩy chay, tổng sỉ vả.  

Xem link https://www.facebook.com/dung.nguyenviet.1906/posts/339514949783491
Kịch tính hơn là sau hai ngày bị "đấu tố", Dũng Phi Hổ tuyên bố "từ bỏ cuộc chơi" vì chẳng được lợi lộc gì càng phơi bày anh ta "đấu tranh dân chủ cho cờ vàng" là vì "cái lợi" của mình, khi thấy bị đồng bọn quay lưng, bóc mẽ lập tức giở màn "Chí Phèo": tôi éo thích "đấu tranh dân chủ"nữa, chẳng khác nào rạch mặt ăn vạ về đám "yểm trợ quốc ngoại"phải hối hận vì đã "ruồng rẫy" cậu ta và đám "dân chủ quốc nội" đã không đứng về phía cậu ta để "tổng sỉ vả" đám "yểm trợ quốc ngoại"!!!
Vụ việc cho thấy, rất nhiều "vở diễn" của đám mang danh "đấu tranh dân chủ" trước đây như  Lã Việt Dũng bị đánh chảy máu đầu, Trương Văn Dũng bị tạt axit, Nguyễn Văn Dũng aduku, Trương Minh Tam,... đều lu loa bị "công an giả danh côn đồ" đàn áp, nhưng điểm chung đều nhanh chóng "ăn vạ" trên mạng và nhận "tiền công" từ hải ngoại và không bao giờ họ chịu đến tố cáo chính quyền, công an để điều tra thủ phạm!?! Nay nhờ các nhà "yểm trợ quốc ngoại" công bố và chúng mạt sát nhau công khai, thiên hạ mới tỏ tường: nghê ăn vạ và đổ máu đã trở thành kỹ năng không thể thiếu của mỗi "nhà đấu tranh dân chủ Việt"!
GĐTQT

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

Người dân Hà Nội lên án những kẻ núp danh tưởng niệm chống chính quyền

Đến hẹn lại nên, những kẻ tự gắn mác “đấu tranh dân chủ”, “yêu nước chống Tàu” lại tổ chức tưởng niệm ngày Chiến tranh Biên giới 17/2 tại tượng đài Lý Thái Tổ – trung tâm văn hóa lịch sử của Thủ đô bằng giọng điệu thách thức, vu cáo chính quyền quen thuộc “Đề nghị chính quyền Hà Nội bảo đảm an ninh trật tự và ngăn cản bọn dư luận viên đến quấy rối, phá hoại buổi lễ này. Những kẻ tiếp tay, phá rối lễ tưởng niệm là đi ngược lại truyền thống yêu nước nhớ nguồn, là xúc phạm vong linh tiên tổ, là xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng, tự do thờ phụng của người dân Việt Nam và nhất định sẽ bị quả báo!” của nhóm No-U Hà Nội
tuongr-niem-17-2
Vẫn hai đến ba chục gương mặt quen thuộc zân chủ, zân oan trong hầu hết các cuộc biểu tình, tụ tập, gây rối an ninh trật tư từ nhiều tỉnh thành kéo về tượng đài với các thiết bị ghi hình chuyên nghiệp, với một vài kịch bản mang vẻ “thành kích”, với một vài nạn nhân mà chúng lợi dụng được để tăng thêm phần gia vị cho các luận điệu vu cáo chính quyền ngăn cản quyền tưởng niệm, lãng quên cuộc chiến, đàn áp người dân yêu nước, …Thế nên chúng bị chính người dân Thủ đô lên án là điều dễ hiểu.
Một nhóm người dân đã có mặt ở tượng đài công khai lên án chúng sao không đến các nghĩa trang liệt sỹ thắp hương mà lợi dụng tượng đài vua Lý Thái Tổ để quậy phá quậy phá, lợi dụng địa điểm văn hóa cộng cộng để làm truyền thông, ăn vạ… Thậm chí những người dân này đã giật ngay khẩu hiệu có tính khiêu khích, phỉ báng  chính quyền đưa câu thơ ca ngợi lãnh tụ và quan hệ hàng xóm hai nước Việt Trung của biểu tình viên No-U Trương Văn Dũng
Ông Doãn Như Lân phân tích bản chất chiêu trò tưởng niệm này để tụ tập, quây phá và vu cáo công an rất cụ thể: : Doãn Như Lân (16): Binh luận cái gọi là “Tưởng niệm liệt sĩ ngày 17/2”
Những năm trước, chính cựu chiến binh Vị Xuyên như ông Nguyễn Văn Thắng, Nguyễn Ngọc Thạch…đã trả lời phỏng vấn VietVision lên án hành động lợi dụng tưởng niệm đồng đội của họ để chống chính quyền của những kẻ này cũng như các luận điệu xuyên tạc Nhà nước “lãng quên” họ và đồng đội của họ. Xem clip https://www.youtube.com/watch?v=op3M5kjgGmA
Trên mạng Internet, nhiều người dân mổ xẻ lý do những kẻ này luôn phải bấu víu vào trò tưởng niệm các liệt sỹ chống Trung Quốc để chống phá chính quyền

Đọc những dòng bình luận này, cho thấy dân chúng đã tường tận các chiêu trò chống phá của chúng và xem ra hành động “tưởng niệm” của đám zận chủ ngày càng “hết thiêng”
GĐTQT